|
|
|
Messi vẫn có thể tạo ra một trận đấu của riêng mình ở tuổi 39, khi ghi 4 bàn và tiếp tục cạnh tranh danh hiệu cá nhân tại MLS. |
Lionel Messi ghi 4 bàn trong một trận MLS. Cristiano Ronaldo tiếp tục tiến gần cột mốc 1.000 bàn trong sự nghiệp. Nếu những con số ấy xuất hiện cách đây 10 năm, người ta sẽ lập tức đặt chúng vào cuộc đua Quả bóng vàng. Bây giờ, ý nghĩa đã khác.
Messi và Ronaldo không còn cùng chơi ở châu Âu, không còn gặp nhau trong El Clasico, cũng không còn phải chứng minh ai là cầu thủ hay nhất thế giới. Nhưng điều đáng chú ý nằm ở chỗ, sau gần hai thập kỷ cạnh tranh, cả hai vẫn chưa cho phép sự nghiệp của mình bước vào trạng thái “dưỡng già”.
Cuộc đua giữa họ vì thế chưa kết thúc. Nó chỉ chuyển từ cuộc chiến danh hiệu sang cuộc chiến với tuổi tác, với những cột mốc từng được xem là không thể và với chính chuẩn mực mà họ tạo ra trong thời đỉnh cao.
Họ không còn đua cùng một đường
Trong những năm đẹp nhất của La Liga, cuộc cạnh tranh giữa Messi và Ronaldo rất dễ nhìn thấy. Một người ghi bàn, người kia đáp lại. Barcelona vô địch, Real Madrid phải phản ứng. Quả bóng vàng, Champions League, Chiếc giày vàng hay những kỷ lục ghi bàn đều trở thành đơn vị đo khoảng cách giữa hai siêu sao.
Bây giờ, cách so sánh ấy không còn phù hợp. Messi chơi tại Mỹ, Ronaldo ở Saudi Arabia, trong hai giải đấu có chất lượng, nhịp độ và bối cảnh hoàn toàn khác nhau. Đặt số bàn của họ cạnh nhau rồi kết luận ai hơn ai sẽ ngày càng thiếu cơ sở.
Nhưng chính khi không còn chung một đường chạy, sự tương đồng lại trở nên rõ hơn. Cả hai đều đang tìm cách duy trì tầm ảnh hưởng ở độ tuổi mà phần lớn cầu thủ đã rời sân cỏ, chỉ khác ở cách họ làm điều đó.
| |
| Ronaldo ngày càng chơi như một chuyên gia vòng cấm, tối ưu từng chuyển động để kéo dài khả năng ghi bàn khi đã ngoài 40 tuổi. |
Ronaldo gần như thu hẹp trò chơi của mình vào thứ anh giỏi nhất: ghi bàn. Những pha bứt tốc dài, rê bóng từ cánh hay tham gia xây dựng lối chơi không còn xuất hiện với tần suất như thời trẻ. Anh tiết kiệm chuyển động, chọn vị trí nhiều hơn và tập trung năng lượng cho những khoảnh khắc quyết định trong vùng cấm.
Đó không hẳn là sự suy giảm, mà là một kiểu thích nghi. Ronaldo hiểu cơ thể không còn cho phép anh chơi như năm 25 tuổi, vì thế anh tìm cách kéo dài sự nghiệp bằng cách biến mình thành một chuyên gia trong khu vực nguy hiểm nhất.
Messi thích nghi theo hướng khác. Anh chạy ít hơn, nhưng vẫn giữ quyền kiểm soát nhịp điệu trận đấu. Khi thể lực không còn cho phép pressing liên tục hay thực hiện những chuỗi tăng tốc dài, Messi chọn thời điểm tham gia, lùi xuống nhận bóng, quan sát khoảng trống rồi xuất hiện ở vị trí quyết định.
Bốn bàn trong một trận không chỉ cho thấy khả năng dứt điểm còn nguyên. Điều đáng nói hơn là Messi vẫn đủ ảnh hưởng để một trận đấu có thể xoay quanh mình ở tuổi 39.
Hai con đường khác nhau cùng dẫn tới một kết luận: sự vĩ đại ở cuối sự nghiệp không nằm ở việc cố gắng chơi như khi còn trẻ, mà ở khả năng hiểu mình phải bỏ đi điều gì để giữ lại thứ quan trọng nhất.
Cuộc đua cuối cùng là với chuẩn mực của chính họ
Ronaldo muốn 1.000 bàn bởi đó là một con số đủ lớn để trở thành phần kết cho sự nghiệp được xây dựng trên những kỷ lục. Với anh, mỗi bàn thắng mới không chỉ giúp Al Nassr mà còn bổ sung thêm một dòng vào hồ sơ cá nhân vốn đã gần như không còn khoảng trống.
Messi không theo đuổi một cột mốc duy nhất rõ ràng như thế. Nhưng cách anh vẫn tham gia cuộc đua Vua phá lưới, kiến tạo và quyết định trận đấu cho thấy động lực cạnh tranh chưa biến mất. Người đã có World Cup, Champions League và hàng loạt Quả bóng vàng vẫn tìm thấy lý do để nghiêm túc với một trận MLS.
Đó là phần đáng chú ý nhất trong giai đoạn cuối sự nghiệp của họ. Tiền bạc không thể giải thích hết, danh tiếng lại càng không. Cả Messi lẫn Ronaldo đều đã sở hữu nhiều hơn mức cần thiết để rời sân cỏ mà không phải chứng minh thêm điều gì.
Thứ giữ họ lại là tiêu chuẩn đã được xây dựng trong gần 20 năm. Khi một cầu thủ quen với việc mỗi mùa ghi hàng chục bàn, tranh danh hiệu và sống dưới áp lực phải xuất sắc hơn tuần trước, việc chấp nhận trở thành một cầu thủ bình thường có lẽ khó hơn cả chuyện tiếp tục thi đấu.
| |
| Messi và Ronaldo không còn trực tiếp tranh Quả bóng vàng hay Champions League, nhưng chuẩn mực họ tạo ra suốt gần hai thập kỷ vẫn khiến cả hai chưa thể dừng lại. |
Theo nghĩa đó, Messi và Ronaldo vẫn đang cạnh tranh với nhau, dù không cần đứng chung một sân. Trong suốt sự nghiệp, thành tích của người này từng khiến người kia phải nâng giới hạn của mình lên. Sau quá nhiều năm, áp lực ấy dường như đã trở thành thói quen.
Ronaldo nhìn thấy 1.000 bàn ở phía trước và tiếp tục săn đuổi. Messi bước vào một trận MLS ở tuổi 39 rồi ghi 4 bàn. Hai câu chuyện không còn liên quan trực tiếp, nhưng vẫn khiến người ta nghĩ về nhau.
Thế hệ mới đã tiếp quản Champions League, Quả bóng vàng và những sân khấu lớn nhất châu Âu. Mbappe, Haaland hay những ngôi sao trẻ hơn giờ sở hữu cuộc đua của riêng họ, trong khi Messi và Ronaldo đã đi sang một chương khác.
Nhưng di sản của hai người có lẽ không chỉ nằm ở số danh hiệu hay bàn thắng. Họ còn thay đổi cách bóng đá nhìn về tuổi thọ của một siêu sao, bởi 35 tuổi không nhất thiết là đoạn kết và ngoài 40 cũng chưa chắc đồng nghĩa với việc chỉ còn sống bằng quá khứ.
Đến lúc này, câu hỏi không còn là Messi hay Ronaldo sẽ thắng cuộc đua ấy. Điều đáng xem hơn là cả hai còn có thể đẩy giới hạn của một cầu thủ bóng đá đi xa đến đâu trước khi thời gian cuối cùng cũng bắt kịp họ.
Cuốn sách “Fear and Loathing in La Liga” của nhà báo thể thao nổi tiếng Sid Lowe, một chuyên gia về bóng đá Tây Ban Nha trên Guardian, xuất bản năm 2014, kể về những chuyện trong và ngoài sân cỏ xoay quanh các trận El Clasico xuyên suốt lịch sử.