
Không nhận ra
Thu Trang
Trước khi bắt đầu cuộc trò chuyện, Thu Trang tranh thủ dặm lại phấn. Sau lớp trang điểm dày, vết sẹo của Thu Trang vẫn lộ rõ đường dài trên trán và miệng.
Đạo diễn, diễn viên 42 tuổi trông gầy và xanh xao hơn trước. Sự thay đổi của Thu Trang, không chỉ ở vẻ ngoài, cách nói chuyện, nhìn nhận về phim ảnh, góc nhìn nghề nghiệp cũng khác xưa.
Cô lý giải: “Sau cú sốc với Ai thương ai mến , tôi đã suy nghĩ khác. Thời thế thay đổi, thị trường phim cũng không còn như xưa. Nếu tôi cứ khư khư giữ mãi những tư duy cũ, sẽ bị tụt lại phía sau”.
'Tôi rất sợ làm việc với đạo diễn thiếu kinh nghiệm'
‘Quý tử vượt giàu’ từng trải qua nhiều 'đời' đạo diễn, trước khi thực sự đến tay Nguyễn Quang Dũng. Hỏi thật, khi nhìn thấy tên của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng ở vai trò cầm trịch và một dự án remake, chị thấy thế nào?
Đúng là lúc tôi nhận dự án này là một đạo diễn khác. Nhưng sau đó, tôi lại nghe tin là anh Dũng (Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng - PV) cầm trịch dự án này, cảm giác đúng là yên tâm hơn. Vì anh Dũng là người có kinh nghiệm làm phim remake, với nhiều dự án thành công.
Quan trọng hơn, anh Dũng là một đạo diễn lớn, có kinh nghiệm, bản lĩnh trong cách nói chuyện với diễn viên nên dễ thuyết phục mọi người. Giống như khi tôi hỏi hay thắc mắc cái gì, anh Dũng cũng có thể giải đáp được. Không chỉ tôi, những băn khoăn, lăn tăn của các diễn viên khác đều được anh giải tỏa, để thoải mái quay phim, tin vào nhân vật đang đảm nhận.
Ở góc độ cá nhân, khi coi bản gốc Quý tử vượt giàu , tôi thấy phim hay. Rồi sau đó, tôi được mời tham gia dự án này hồi khoảng tháng 4 năm ngoái. Nhưng lúc đó tôi đang bận trong guồng phim Ai thương ai mến nên không nhận. Nhưng nhà sản xuất phim Quý tử vượt giàu vẫn chờ tận tới cuối năm ngoái. Khi hoàn thành xong xuôi dự án Ai thương ai mến , tôi mới nhận lời phim này. Đầu tiên, tôi thấy kịch bản nói về cách dạy con, sự đúng sai trong những phương pháp đó rồi nỗi lòng của ba mẹ và tâm sự của đứa con.
Tôi thích thông điệp và nội dung đó. Nhưng tôi cũng thấy được khó khăn của kịch bản này là sự khác nhau về văn hóa Trung Quốc và Việt Nam, nhất là cách dạy dỗ con cái. Vì vậy, tôi đã chia sẻ những lo lắng, lăn tăn của mình với nhà sản xuất. Thật ra, tôi nghĩ gì thì nói đó. Nhà sản xuất lắng nghe và cho biết sẽ giải quyết những bài toán ấy. Còn đạo diễn cũng tính toán thế nào cho hợp lý, Việt hóa hay hơn.
Nói vậy, với những đạo diễn trẻ hoặc chưa đủ kinh nghiệm, sẽ rất khó làm việc với chị, nhất là khi chị cũng từng trải qua vai trò đạo diễn, với hai dự án điện ảnh? Điều này có đúng?
Thật ra là tùy theo người nha. Diễn viên cũng tùy, đạo diễn cũng vậy. Ví dụ, diễn viên cũng có người cứ giữ khư khư cái tôi của mình. Còn tôi thuộc tuýp diễn viên luôn tôn trọng đạo diễn.
Ví dụ đạo diễn muốn cái gì, chúng tôi cùng bàn bạc. Nếu hai ý kiến trái chiều, tôi sẽ cố gắng đưa ra một hướng giải quyết tốt nhất cho cả hai. Nếu vẫn không giải quyết được nữa, tôi vẫn phải tôn trọng đạo diễn, bởi vì họ là người chịu trách nhiệm cuối cùng về nội dung và câu chuyện chính của bộ phim, chứ không phải mình.


Tôi chỉ là người truyền tải nội dung, câu chuyện đó của đạo diễn thôi. Điều tiên quyết vẫn phải tôn trọng đạo diễn.
Cho nên tôi cũng sợ làm việc với những đạo diễn trẻ mà không biết mình đang muốn làm gì, vì như vậy rất khó chia sẻ. Những đạo diễn có kinh nghiệm, người ta biết họ đang kể câu chuyện gì và phim sẽ đi đến đâu.
Còn đạo diễn không có kinh nghiệm dễ kể lan man, muốn làm nhiều, quay thật nhiều để sau đó lựa chọn này kia. Điều đó vừa làm mất sức diễn viên, vừa dễ sai mục đích ban đầu. Đáng lẽ, câu chuyện phim muốn đi tới chỗ đó nhưng lại đi lạc sang một hướng khác.
Vì vậy, tôi rất sợ làm việc với những đạo diễn thiếu kinh nghiệm. Nhưng nếu đạo diễn trẻ mà chịu tiếp thu, lắng nghe cũng sẽ dễ hơn.
Trong trường hợp nhận thấy đạo diễn đang sa đà, lan man, quay quá nhiều nhưng lại không chịu tiếp thu ý kiến, chị sẽ giải quyết thế nào?
Tôi nói từ đầu là lúc nào bản thân cũng tôn trọng đạo diễn. Đạo diễn muốn tôi làm thì cứ theo vậy, để giữ mood cho cả đoàn phim, không muốn ai phải căng thẳng. Bởi vậy, nhiều người cũng nói tôi hơi hiền trong cách làm việc. Nhưng không, tại vì tôi muốn giữ năng lượng tốt nhất cho ê-kíp. Không phải chỉ đoàn phim riêng của tôi, mà mọi dự án đều vậy. Khi tham gia, tôi luôn muốn giữ không khí tốt nhất có thể.
Cho nên là thôi, tôi cứ tôn trọng đạo diễn và làm tiếp. Còn sau này, cả hai có làm việc tiếp với nhau nữa hay không là một chuyện khác (Cười).
‘Khi thất bại, tôi suy nghĩ khác'
Quan điểm này là mới đây, khi chị cũng kinh qua vai trò đạo diễn hay có từ trước?
Không. Từ xưa tới nay, tôi đều giữ suy nghĩ như vậy.
Có một thực tế là diễn viên khi nhảy sang làm đạo diễn, họ đều ưu tiên đóng các dự án của mình, ít ai đi nhận phim của người khác. Nhưng chị lại trái ngược. Vì sao vậy?
Tôi chia sẻ thiệt nha. Thật sự luôn là hồi trước, bản thân tôi có một suy nghĩ như vầy: ‘Mỗi năm, tôi chỉ nhận một phim thôi, nhiều lắm là hai dự án trong một năm nếu lịch bị dồn’. Tôi phải chọn dự án, phải này kia để mỗi lần xuất hiện là mang lại điều gì đó khiến khán giả trông chờ. Ngay cả khi tôi làm phim cũng vậy.
Đó là tư duy của tôi ở thời điểm đó. Nhưng sau khi gặp cú sốc với Ai thương ai mến , tôi hơi buồn, mất mood. Nói chung, khi thất bại, tôi cũng suy nghĩ khác đi. Và rồi, tôi nghĩ: ‘À, bây giờ cái tên Thu Trang không cần phải chứng minh cho mọi người thấy nhiều nữa rồi?”. Tôi cảm thấy thời thế bây giờ đã thay đổi, không còn giống như những gì tôi suy nghĩ trước đó.
Trước đây, phim điện ảnh ít chứ không nhiều nên tôi có suy nghĩ đó cũng hợp lý. Nhưng hiện tại, một ngày có bao nhiêu đoàn quay. Nếu tôi vẫn còn giữ suy nghĩ cũ thì có khi nào mình bị lỗi thời không?
Hồi xưa, mỗi lần tôi xuất hiện, mọi người cứ nói: 'Ủa, lại là Thu Trang hả?'. Tôi nhớ thời điểm mà mình tham gia vào những phim như Tiệc trăng máu , Chị Mười Ba , Nghề siêu dễ …, liên tục. Những phim đó cũng cách nhau khá xa. Mỗi năm có 1-2 phim mà người ta còn nói tôi đóng nhiều.
Nhưng hiện tại thì sao, nhiều diễn viên một năm đóng 5, 6 phim là bình thường. Tôi nghĩ trong đầu: 'Ủa sao mình đóng mỗi năm có 1 phim mà cứ bị nói hoài. Sao mọi người không nói diễn viên khác mà chỉ nói mình'.
Suy nghĩ thiệt của tôi bây giờ là không cần chứng minh, chứng tỏ với ai rằng mỗi lần xuất hiện mình phải rần rần. Bây giờ chỉ cần vai hay, tôi thích vai đó, cảm thấy bản thân có thể hoàn thành tốt nhân vật là nhận thôi.
Hồi xưa, tôi rất khó để nhận một kịch bản. Hiện tại, mọi thứ đã khác.
Với lại, toàn đạo diễn quen biết mời tham gia không à. Ví dụ, anh Dũng mời mà vai lại hay nữa, tại sao không nhận. Hoặc anh Phan Gia Nhật Linh, Vũ Ngọc Đãng mời. Tôi có nhiều cơ hội để lựa chọn xuất hiện hay không.

Có thể hiểu rằng, chị đang dần buông xuôi hoặc bớt khắt khe hơn với phim ảnh. Chị cũng dễ dãi hơn khi nhận kịch bản phim?
Không. Tại vì thời thế đã khác rồi, không còn như hồi xưa nữa. Bây giờ mỗi năm có rất nhiều phim ra mắt. Bản thân tôi cũng cảm thấy mình cần cơm áo gạo tiền, mưu sinh.
Hỏi thật bạn nha. Nếu làm diễn viên mà mỗi năm chỉ nhận một phim thì làm sao đủ sống. Nói chứ cũng khó.
Nhiều người nói tại sao tôi xuất hiện hoài. Hên cho tôi là bản thân còn làm sản xuất. Cho nên những năm trước, tôi có điều kiện, cơ hội để nhận ít phim và hạn chế xuất hiện. Chứ diễn viên bình thường, một năm, người ta nhận một phim thì đói thật. Lương của diễn viên Việt Nam cũng đâu có cao như các nước khác.
Nhưng tôi không phải buông xuôi đâu nha. Mỗi thời một khác. Bây giờ thời thế như vậy, tôi cũng phải theo guồng thôi. Nếu tôi vẫn giữ suy nghĩ cũ thì sẽ bị tụt lại phía sau.
Cú sốc sau Ai thương ai mến
Cú sốc với 'Ai thương ai mến' đã khiến chị thay đổi đến mức như vậy?
Thật ra, dự án Ai thương ai mến gần nhất là trái với sở trường của tôi thôi. Nhưng vì đó là câu chuyện mà tôi thích quá nên muốn kể qua phim.
Ngay cả bản thân tôi cũng xác định dự án này là 50-50. Nếu thành công, coi như tôi đã thử và đi đúng đường. Còn nếu không, tôi quay lại sở trường của mình, với những đề tài hay làm như hài. Tôi hiểu rằng khi làm phim Ai thương ai mến , khán giả trông chờ coi hài nhưng khi tới rạp họ sẽ không thích vì buồn quá. Nhưng không sao, đó cũng chỉ là phép thử.
Sau phép thử và không thành công đó, chị nhận ra những bài học gì?
Cú sốc đó không ảnh hưởng quá nhiều tới tâm lý của tôi. Tôi chỉ buồn khoảng một tháng thôi. Lúc đó, tôi và anh Luật đi lên Đà Lạt chơi. Khoảng 5 ngày sau, cả gia đình cùng lên đó với vợ chồng tôi. Rồi tôi lại về và đi làm lại bình thường.
Tôi còn suy nghĩ là sau này phải làm sao để khi một bộ phim thành công hay thất bại, bản thân cũng phải duy trì tâm trạng bình thường, không được buồn như vậy nữa.
Muốn làm được điều đó thì tôi phải có đủ tiềm lực kinh tế. Bài học tiếp theo, tôi phải xem lại sự cố gắng của mình đã đủ chưa. Hoặc là tôi có ỷ y chuyện gì hay không mới ra kết quả như vậy. Tôi phải kỹ thêm lại một chút nữa. Dù Ai thương ai mến cũng kỹ, không ẩu đâu, nhưng nhiều khi tôi vẫn có một vài sơ suất nào đó.
Có thể là sơ suất trong cách tôi suy nghĩ, phát triển kịch bản, hoặc ở việc phát hành.
Nhiều thứ để nói lắm. Nhưng bây giờ chuyện đã qua rồi thì thôi, tôi cũng không nên và không muốn nhắc lại nhiều.

Cụ thể, ở vai trò đạo diễn, chị thấy mình còn thiếu những gì?
Trời ơi, ở vai trò đạo diễn, bản thân tôi cũng là tân binh mà, đương nhiên là còn thiếu nhiều rồi.
Tôi cứ học thêm, học theo từng sản phẩm mình làm thôi. Như ở dự án Ai thương ai mến , tôi cũng học được thêm một mớ nữa. Những bài học từ thất bại sẽ khiến mình nhớ lâu hơn thành công. Tôi nghĩ mình sẽ còn nhớ rất lâu về thất bại này.
Đạo diễn hay diễn viên, áp lực hơn với chị?
Làm diễn viên khỏe hơn nhiều. Tôi chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ, vai trò của mình. Và ngay cả nhiệm vụ đó cũng là công việc mà mình yêu thích nên không áp thấy bất kỳ áp lực nào.
Người áp lực là nhà sản xuất, nhất là về câu chuyện doanh thu. Tôi chỉ lo về vai diễn của mình thôi. Nếu vai diễn của tôi thành công, khán giả thích thì vui.
Còn nếu tôi đã cố gắng hết sức mà khán giả vẫn không thích, có nghĩa là mình xui. Vậy thôi. Phải học cách chấp nhận.
Quan trọng là phải tự hỏi bản thân là đã cố gắng hết sức chưa.
Nhưng nếu ở vai trò diễn viên, 2-3 dự án liên tiếp flop doanh thu, có đáng báo động?
Không. Nó có thể ảnh hưởng tới những diễn viên trẻ hơn tôi. Vì các bạn còn áp lực về danh hiệu, điều này điều kia.
Còn tôi đã qua tuổi đó rồi. Tôi cũng làm phim, sản xuất, làm quá trời vai trò rồi. Vì vậy, chuyện đó không còn tạo áp lực cho tôi ở vị trí diễn viên nữa.
Nếu đạo diễn, nhà sản xuất mời tôi vì thật sự họ cần cho dự án. Chứ không phải vì tôi có nền tảng 'social' mạnh hay danh tiếng, điều gì đó khác.
Nếu nói vậy, chị không còn muốn khẳng định vị thế trong thị trường điện ảnh hay mơ lớn hơn?
Đương nhiên là có rồi. Khát khao chắc chắn phải có. Nhưng điều đó phải được thể hiện bằng tác phẩm, những vai diễn, chứ không phải vì yếu tố nào khác. Chắc chắn tôi vẫn khát khao, khẳng định thực lực qua các vai diễn của mình.
Ví dụ?
Tôi đang ao ước có được một vai diễn tâm lý nặng, Ví dụ như một vai bà mẹ bị câm hay gặp biến cố gì đó, phải đi tìm con. Tôi chưa nghĩ ra vai diễn cụ thể.
Khi nhìn lại thị trường điện ảnh Việt trong hơn 10 năm qua, ở hai góc độ của một người đứng trước và sau máy quay, chị thấy gì?
Tôi thấy thị trường bây giờ thay đổi rất nhiều so với mấy năm trước. Nói sao ta, để không đụng chạm đến ai.
Nói chung là bây giờ, tôi thấy làm phim dễ hơn. Như bản thân tôi hồi đó, tại sao lại nhảy ra làm sản xuất, vì mình đã có quá nhiều năm làm trong ngành này. Tôi làm diễn viên, tham gia rất nhiều dự án điện ảnh, mới có thể bước ra làm sản xuất. Mà lúc đó, tôi cũng chưa tự tin lắm.


Nhưng tôi phải làm, rồi mời những đạo diễn khác hợp tác, để tìm cách học hỏi từ họ. Giống như tôi đang bỏ tiền để đi học vậy đó.
Còn bây giờ, tôi cảm thấy làm phim dễ hơn hồi xưa rất nhiều. Nhưng thị trường bây giờ cũng không đoán được. Tôi không biết công thức để chiến thắng là như thế nào.
Có thật sự phim kinh dị sẽ thắng phòng vé hay không? Tôi cũng thấy đâu phải phim kinh dị nào cũng thắng. Có nhiều phim kinh dị cũng thất bại đó chứ.
Rồi tự nhiên đùng một cái, phim kinh dị lên ngôi. Trong khi khoảng 3 năm trước, phim kinh dị cứ tàng tàng, doanh thu khoảng 50- 60 tỷ đồng . Bây giờ, phim kinh dị có thể đạt trăm tỷ đồng hoặc hơn rồi tự nhiên lại hụt xuống một chút. Nói chung là thị trường cũng khó đoán.
Tủ sách Nghệ thuật - Giải trí giới thiệu những cuốn sách hay và mới nhất về nền công nghiệp giải trí và các bộ môn nghệ thuật đại chúng tiêu biểu. Ngoài ra, tủ sách cũng đề xuất loạt tác phẩm đáng đọc về các nghệ sĩ nổi tiếng ở Việt Nam và thế giới, giúp độc giả hiểu hơn và biết thêm về những câu chuyện hậu trường, chưa từng được tiết lộ.