
Với sự trở lại của "Master of Thriller" Na Hong Jin sau 10 năm, Hope vì thế nằm trong số những dự án được chờ đợi nhất của điện ảnh Hàn Quốc 2026. Sức hút còn đến từ tham vọng và quy mô sản xuất hiếm thấy, khi kinh phí được cho là khoảng 55 tỷ won, thuộc hàng đắt đỏ nhất lịch sử màn ảnh xứ kim chi.
Thế nhưng sau khi ra mắt, tác phẩm nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn luận với những luồng đánh giá đối lập về chất lượng. Sự chia rẽ bắt đầu từ Cannes, tiếp tục kéo dài khi tác phẩm công chiếu tại Hàn Quốc rồi lan rộng trong giới phê bình quốc tế, khiến đây trở thành một trong những dự án gây phân cực rõ nét nhất năm nay.
Một bộ phim Hàn Quốc chưa từng thấy
Nói về sự chuyển mình mạnh mẽ của điện ảnh Hàn Quốc trong hơn hai thập kỷ qua, người ta thường nhắc đến Park Chan Wook, Bong Joon Ho hay Kim Jee Woon - thế hệ đạo diễn nổi bật với cách khai thác mặt tối của con người qua những câu chuyện giàu kịch tính và khó đoán. Chính lối làm phim dữ dội nhưng vẫn giàu tính giải trí đó đã góp phần tạo nên diện mạo đặc trưng của điện ảnh Hàn hiện đại.
Xuất hiện ở lớp đạo diễn kế cận, Na Hong Jin chịu ảnh hưởng đáng kể từ cách thế hệ đi trước liên tục làm mới những khuôn mẫu kể chuyện. The Chaser, The Yellow Sea rồi The Wailing lần lượt khắc họa phong cách của ông với sự bạo liệt và đặc biệt khó lường. Đến Hope, Na Hong Jin tiếp tục phát triển tinh thần ấy, mà ở đây là việc đưa bộ phim đi qua nhiều thể loại, liên tục tạo ra sự khác thường so với cách xây dựng không khí phim quen thuộc.
|
| Hope đánh dấu màn trở lại của đạo diễn Na Hong Jin sau 10 năm, với quy mô sản xuất thuộc hàng lớn nhất điện ảnh Hàn Quốc. |
Hope mở đầu bằng hình ảnh xác một con bò bị xé nát bên đường, với những dấu vết không ai lý giải được. Cảnh sát trưởng Bum Seok (Hwang Jung Min) ban đầu cho rằng thủ phạm là một con thú dữ, nhưng trên đường trở về làng, ông bắt gặp nhà cửa bị phá tung, thi thể nằm rải rác cùng nhiều dấu hiệu cho thấy thứ gây ra tất cả vượt xa hiểu biết thông thường.
Na Hong Jin giữ sinh vật ngoài khung hình trong gần 50 phút, không ngừng khơi gợi sự tò mò và hoang mang, khiến phần đầu mang dáng dấp thriller pha kinh dị khi cả nhân vật lẫn khán giả chỉ có thể lần theo hậu quả nó để lại. Sau đó, những màn lái xe xuyên qua ngôi làng tan hoang, truy đuổi trong rừng, đối đầu trực diện kéo phim sang nhịp điệu nghẹt thở của địa hạt hành động.
Khi nguồn gốc ngoài Trái Đất của chúng được hé lộ, câu chuyện tiếp tục mở sang khoa học viễn tưởng, dệt nên một thế giới rộng lớn hơn với phi thuyền, cổng dịch chuyển, những sinh vật có gia đình. Từ cuộc đối đầu tại một ngôi làng nhỏ, mâu thuẫn dần mở rộng thành sự va chạm giữa con người trên Trái Đất và một thế giới xa xôi ngoài vũ trụ, khiến quy mô câu chuyện vượt xa những gì phần đầu gợi ra.
Kỳ lạ hơn cả là Na Hong Jin không để những thể loại ấy vận hành theo cách thông thường. Trong phim quái vật hay hành động, sự xuất hiện của hiểm họa thường khiến bầu không khí ngày càng căng thẳng và nghiêm trọng. Hope lại phá vỡ trạng thái đó bằng sự vụng về, hoảng loạn hay những phản ứng có phần ngớ ngẩn của con người.
Bum Seok có thể vừa chạy trốn trong sợ hãi vừa không ngừng buông lời than vãn; một ông lão kể lại khoảnh khắc đối diện quái vật lại sa vào câu chuyện hài nhảm nhí. Tiếng cười vì thế chen thẳng vào những thời điểm nguy hiểm nhất. Sự đan xen giữa slapstick, hài tình huống và hài đen khiến sắc thái của Hope luôn chông chênh, khó đoán.
Cách Na Hong Jin sử dụng bạo lực cũng đi theo hướng riêng. Hope có rất nhiều súng đạn, những cuộc truy đuổi tốc độ cao và cảnh con người đối đầu trực diện với sinh vật lạ, nhưng các nhân vật hiếm khi hiện lên như những người hùng hành động thực thụ. Bum Seok thường hoảng loạn, hành động nóng vội, còn những cuộc chống trả nhiều lúc biến thành một chuỗi sai lầm. Càng nhiều vũ khí được sử dụng, tình hình càng mất kiểm soát. Các cảnh hành động cũng không hẳn tạo ra sự hưng phấn thường thấy ở blockbuster (phim bom tấn).
Cấu trúc kể chuyện của Hope cũng không đi theo hướng quen thuộc. Gần 50 phút đầu, phim gần như chỉ đặt khán giả vào trạng thái quan sát và chờ đợi, khi nguyên nhân của thảm họa, danh tính sinh vật lẫn hướng phát triển của câu chuyện đều chưa rõ ràng. Chỉ đến khá muộn, những thông tin quan trọng mới lần lượt được hé lộ, buộc người xem liên tục điều chỉnh cách hiểu về những gì đã xảy ra.
|
| Phim gây chú ý bởi cách pha trộn giật gân, hành động, hài đen và khoa học viễn tưởng trong cùng một câu chuyện. |
Sự kỳ lạ khiến Hope gây chia rẽ dữ dội
Sự khác thường mà Na Hong Jin theo đuổi xuyên suốt Hope phần nào lý giải những phản ứng trái ngược dành cho bộ phim. Với một bộ phận giới phê bình, cách đạo diễn liên tục phá vỡ khuôn mẫu giúp một câu chuyện tưởng như quen thuộc trở thành trải nghiệm khó đoán. Nhưng ở chiều ngược lại, không ít ý kiến cho rằng sự phá cách đã bị đẩy đi quá xa, khiến tác phẩm nhiều lúc rơi vào trạng thái hỗn độn và thiếu kiểm soát.
Kỹ xảo cũng bộc lộ những điểm gây tranh luận, khi tạo hình và chuyển động của các sinh vật đôi lúc chưa tạo được độ chân thực tương xứng với quy mô sản xuất.
Cách sử dụng tiếng cười cũng trở thành một trong những yếu tố chia rẽ người xem. Bong Joon Ho đánh giá cao cách bộ phim phơi bày sự nhỏ bé, hèn nhát và yếu đuối của con người. Song với một bộ phận khán giả khác, hài đen xuất hiện quá thường xuyên lại làm giảm cảm giác nguy hiểm, nhất là khi lời thoại có nhiều tiếng chửi và một số màn tung hứng bị kéo dài.
Điểm nổi bật nhất của Hope nằm ở cách dàn dựng các trường đoạn hành động, gần như đạt đến độ tuyệt hảo. Máy quay liên tục bám sát Bum Seok khi nhân vật lao qua những con đường hẹp, căn nhà đổ nát hay các cuộc truy đuổi bằng ô tô, tạo cảm giác người xem đang bị cuốn thẳng vào giữa hỗn loạn. Những cú máy dài chuyển động mượt, từng va chạm vẫn được tổ chức rõ ràng, giúp phần hành động vừa dữ dội vừa có độ chính xác, đẹp mắt hiếm thấy.
Dù vậy, khi nhịp độ ấy được duy trì trong hơn hai tiếng rưỡi, cảm giác mệt mỏi cũng bắt đầu xuất hiện ở một bộ phận người xem. Các màn truy đuổi, đấu súng hay chạy xuyên rừng ban đầu tạo ấn tượng mạnh, nhưng về sau dễ đem lại cảm giác lặp lại.
|
| Sau khi ra mắt, Hope nhận nhiều đánh giá trái chiều về cách kể chuyện, nhịp phim và mức độ hiệu quả khi quá tham vọng. |
Trong khi đó, thế giới của những sinh vật ngoài Trái Đất chỉ dần được hé lộ ở phần sau, với nhiều thông tin để ngỏ cho khán giả tự kết nối. Thay vì thu hẹp câu chuyện để khép lại biến cố tại ngôi làng, Hope tiếp tục đưa vào những chi tiết hướng tới phần tiếp theo. Tham vọng của Na Hong Jin vì thế hiện lên khá rõ, song cũng khiến cái kết thiếu đi cảm giác trọn vẹn sau hành trình kéo dài hơn hai tiếng rưỡi.
Sự chia rẽ về chất lượng cũng phần nào ảnh hưởng đến hành trình phòng vé của Hope. Phim khởi đầu khá tốt tại Hàn Quốc nhưng sau đó nhanh chóng giảm tốc, hiện đạt khoảng 4,5 triệu lượt khán giả, trong khi điểm hòa vốn được ước tính vào khoảng 5 triệu vé.
Thực tế, mục tiêu của Hope không còn là tạo ra một thành tích thương mại vượt trội, mà trước hết là thu hồi khoản đầu tư lớn đã bỏ ra. Và tính tới hiện tại, khả năng đạt được cột mốc này vẫn khá khả quan nhờ việc thành công bán bản quyền phát hành cho khoảng 200 quốc gia và vùng lãnh thổ.
Tri Thức - Znews giới thiệu tới độc giả 7 cuốn sách nên đọc sau khi xem The Odyssey. Trong đó, Mythos của Stephen Fry tái hiện những câu chuyện nổi tiếng về các vị thần Olympus bằng lối viết gần gũi, dí dỏm; Circe của Madeline Miller kể lại câu chuyện của nàng tiên từng giữ chân Odysseus trên hòn đảo, biến các thủy thủ của ông thành lợn; hay Natural Born Heroes của nhà báo Christopher McDougall đưa độc giả trở lại mặt trận Hy Lạp trong Thế chiến II - nơi lực lượng kháng chiến trên đảo Crete cùng các điệp viên Anh đối đầu với quân đội phát xít Đức...