|
Hai trận, hai thất bại và chưa có điểm. Sau trận thua CHDCND Triều Tiên 0-3, U20 Việt Nam tiếp tục để Palestine vượt qua với tỷ số 2-1 tối 3/9, qua đó đứng cuối bảng C vòng loại U20 châu Á 2027. Triều Tiên có 6 điểm, còn Iran và Palestine cùng sở hữu 3 điểm.
Đó rõ ràng không phải khởi đầu mà U20 Việt Nam mong muốn, nhất là khi vòng loại được tổ chức trên sân nhà. Tuy nhiên, hai trận thua cũng không hoàn toàn giống nhau. Nếu thất bại trước Triều Tiên cho thấy khoảng cách khá rõ về khả năng kiểm soát trận đấu, màn trình diễn trước Palestine lại có nhiều thời điểm cân bằng hơn và U20 Việt Nam từng đưa trận đấu trở về thế xuất phát.
Vấn đề nằm ở chỗ đội bóng của HLV Yutaka Ikeuchi chưa giữ được sự ổn định đủ lâu. Ở cấp độ trẻ, khoảng cách giữa một trận đấu tốt và một kết quả tốt đôi khi chỉ là vài quyết định, một khoảng trống bị bỏ quên hoặc một thời điểm cầu thủ xử lý vội vàng.
U20 Việt Nam đã phải trả giá cho những chi tiết như vậy.
Một đội bóng vẫn đang học cách thắng
Điều dễ làm nhất sau hai thất bại liên tiếp là bắt đầu tìm kiếm những vấn đề lớn. Hàng thủ bị đặt câu hỏi, hàng công bị cho là thiếu hiệu quả, lựa chọn nhân sự của ban huấn luyện cũng có thể trở thành chủ đề tranh luận. Những đánh giá ấy có cơ sở nếu chỉ giới hạn trong phạm vi giải đấu hiện tại, nhưng sẽ trở nên quá xa nếu được dùng để kết luận về cả một thế hệ cầu thủ.
U20 không phải đội tuyển quốc gia thu nhỏ. Một cầu thủ 19 tuổi có thể thay đổi rất nhiều chỉ sau một mùa giải, đặc biệt khi bắt đầu được thi đấu thường xuyên ở cấp CLB. Thể chất, tốc độ xử lý, khả năng đọc tình huống hay bản lĩnh trong những phút căng thẳng đều chưa phải những phẩm chất đã hoàn thiện ở độ tuổi này.
Điều đó thể hiện khá rõ trước Palestine. U20 Việt Nam có những thời điểm đẩy được đối thủ về thấp, đưa nhiều người sang phần sân bên kia và tạo được áp lực đủ lớn để tìm bàn gỡ. Tuy nhiên, khi thế trận bắt đầu mở ra, đội chủ nhà cũng để lộ khoảng trống phía sau và không kiểm soát được mọi tình huống chuyển trạng thái.
Đó không phải vấn đề quá xa lạ với một đội trẻ. Các cầu thủ trẻ thường dễ bị cuốn theo diễn biến trận đấu hơn, nhất là khi tỷ số buộc họ phải tấn công. Khả năng nhận biết lúc nào cần tiếp tục tăng tốc và lúc nào nên giảm nhịp để giữ cấu trúc là thứ thường chỉ hình thành qua nhiều trận đấu ở cường độ cao.
|
| U20 Việt Nam chưa có điểm sau hai lượt trận vòng loại U20 châu Á 2027, nhưng kết quả của một giải trẻ chưa đủ để đánh giá toàn bộ tiềm năng của một thế hệ. |
Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, một cầu thủ mất vị trí có thể lập tức được đồng đội giàu kinh nghiệm sửa sai. Với U20, cả hệ thống đôi khi cùng phản ứng chậm trước một biến cố, bởi phần lớn cầu thủ đều đang học cách xử lý những tình huống ấy.
Đó là sự khác biệt giữa tài năng và độ chín.
U20 Việt Nam không hẳn thiếu những cầu thủ có kỹ thuật hay khả năng tạo đột biến. Điều còn thiếu là khả năng biến từng phẩm chất cá nhân thành một màn trình diễn ổn định xuyên suốt 90 phút. Trong bóng đá trẻ, đây thường là công việc khó hơn nhiều so với việc tìm ra một vài gương mặt nổi bật.
Thất bại trước Palestine vì thế đáng tiếc ở chỗ U20 Việt Nam đã có thời điểm đưa trận đấu về trạng thái có thể giành điểm, nhưng lại không giữ được nó. Đó là bài học về quản trị trận đấu hơn là bằng chứng cho thấy lứa cầu thủ này không đủ khả năng cạnh tranh.
Sự khác biệt ấy cần được giữ rõ khi đánh giá.
Bóng đá trẻ không đi theo đường thẳng
AFC cũng đang thay đổi cách tổ chức các giải trẻ theo chính logic đó. Vòng loại U20 châu Á 2027 lần đầu áp dụng hệ thống hai tầng, với mục tiêu để các đội được thi đấu nhiều hơn trước những đối thủ có trình độ tương đồng. Liên đoàn Bóng đá châu Á mô tả cải cách này là cách tạo ra những trận đấu “có ý nghĩa hơn” và tăng cơ hội cạnh tranh phù hợp với năng lực chuyên môn của từng đội.
Ở vòng loại, 31 đội được chia thành 8 bảng. Các đội nhất bảng cùng 7 đội nhì có thành tích tốt nhất giành vé dự vòng chung kết, trong khi 6 đội đứng thứ tư có thành tích thấp nhất sẽ xuống "Development Phase" (tạm hiểu "xuống hạng") ở kỳ vòng loại tiếp theo.
Cấu trúc mới khiến mỗi trận đấu có sức nặng lớn hơn, nhưng đồng thời cũng phản ánh một quan điểm đáng chú ý về đào tạo trẻ: cầu thủ cần được đặt vào những trận đấu cạnh tranh thực sự để tiến bộ. Việc thắng dễ những đối thủ cách biệt quá xa về trình độ có thể tạo ra thành tích đẹp, nhưng chưa chắc giúp cầu thủ phát triển nhiều bằng những trận họ buộc phải xử lý áp lực.
|
| Trận gặp Palestine cho thấy U20 Việt Nam vẫn cần cải thiện khả năng kiểm soát trận đấu, đặc biệt ở những thời điểm đội hình phải dâng cao tìm bàn thắng. |
Nhìn theo cách đó, thất bại trước Palestine vẫn có giá trị nếu U20 Việt Nam rút ra được điều gì sau trận đấu. Những pha xử lý thiếu bình tĩnh, khoảng trống xuất hiện khi đội hình dâng cao hay khả năng duy trì nhịp độ đều là những vấn đề chỉ có thể được sửa khi cầu thủ thực sự va chạm với chúng.
Tất nhiên, nói bóng đá trẻ cần thời gian không có nghĩa thành tích không quan trọng. Các cầu thủ cũng cần học cách thắng, bởi áp lực kết quả là một phần của bóng đá chuyên nghiệp. Hai trận thua liên tiếp và vị trí cuối bảng là kết quả mà U20 Việt Nam phải đối diện, chứ không nên được xóa nhẹ chỉ bằng hai chữ “phát triển”.
Điểm cần tránh là đi từ một thái cực này sang thái cực khác. Không nên coi một giải đấu trẻ thành công là bằng chứng rằng bóng đá Việt Nam đã sở hữu một “thế hệ vàng”, nhưng cũng không nên xem một vòng loại thất vọng là dấu hiệu cả hệ thống đang đi lùi.
Lịch sử bóng đá trẻ ở nhiều nền bóng đá cho thấy thành tích U17 hay U20 và sự nghiệp chuyên nghiệp không phải lúc nào cũng đi cùng nhau. Có cầu thủ tỏa sáng rất sớm nhưng chững lại khi bước lên cấp CLB, trong khi những người ít nổi bật ở tuổi 18-19 lại phát triển nhanh sau vài mùa được thi đấu thường xuyên.
Bởi vậy, thước đo quan trọng nhất với lứa U20 hiện tại không dừng ở bảng xếp hạng tại Việt Trì. Câu hỏi đáng quan tâm hơn là một hoặc hai năm tới, bao nhiêu người trong đội hình này có thể chơi thường xuyên tại V.League, bao nhiêu người đủ sức bước lên U23 và sau đó bao nhiêu cái tên thực sự tiến gần đội tuyển quốc gia.
Nếu con số đó đủ lớn, một vòng loại không thành công vẫn có thể để lại giá trị. Ngược lại, việc vào sâu ở một giải trẻ cũng không có nhiều ý nghĩa nếu phần lớn đội hình biến mất khi bước sang bóng đá chuyên nghiệp.
U20 Việt Nam vẫn cần chơi tốt hơn, phòng ngự tỉnh táo hơn và xử lý cơ hội hiệu quả hơn. Nhưng những thiếu sót ấy nên được xem là những điểm phải cải thiện trong quá trình trưởng thành, thay vì một bản án dành cho những cầu thủ mới ở đầu hành trình.
Trận thua Palestine khiến cánh cửa phía trước hẹp đi đáng kể, nhưng câu chuyện của lứa U20 này chưa kết thúc ở vòng loại châu Á 2027. Với bóng đá trẻ, điều đáng chờ nhất không phải họ được gọi là một thế hệ thành công hay thất bại ở tuổi 19, mà là vài năm nữa còn bao nhiêu người đứng được trong bóng đá đỉnh cao.
Cuốn sách “Fear and Loathing in La Liga” của nhà báo thể thao nổi tiếng Sid Lowe, một chuyên gia về bóng đá Tây Ban Nha trên Guardian, xuất bản năm 2014, kể về những chuyện trong và ngoài sân cỏ xoay quanh các trận El Clasico xuyên suốt lịch sử.