Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Format-Lifestyle

Tin nhắn sai chính tả ba gửi trước ngày con đi làm

Dù đã trưởng thành, đi làm, trong mắt bố, hai chị em vẫn là những đứa trẻ to xác, cần được bảo ban, dặn dò.

Em trai tôi vừa thành công ứng tuyển vào một ngân hàng ở TP.HCM. Mấy hôm trước, em bắt đầu khăn gói đến Sài Gòn làm việc, tôi cũng đang công tác ở thành phố này.

Ngày em trai lên đường, ba tôi, người đàn ông vốn ít nói, gửi em những dòng tin nhắn lộn xộn, sai chính tả:

"Đi làm ráng để người ta thương, tin tưởng mình, có vậy mới tiến thân được. Tối ngủ sớm để dậy đúng giờ đi làm, đừng để mấy ngày đầu người ta khiển trách, ráng cố nhe. Có bạn bè thì cũng lựa người mà chơi, lớn rồi tự nhận xét được tốt xấu.

Hai chị em ráng lo cho nhau, ba mẹ trước sau gì cũng phải ra đi, đứa nào rồi cũng có hướng đi riêng, không đứa nào muốn sống gần ba mẹ. Biết sao được. Ráng làm, sống cho tốt, giờ thì không còn ai la hay nhắc nhở nữa. Xa hai đứa ba cũng buồn lắm nhưng không biết làm sao".

Đọc tin nhắn được em trai chụp màn hình gửi, lòng tôi thắt lại, nước mắt cứ thế tuôn. Ngày trước, sau khi tốt nghiệp đại học ở Cần Thơ, tôi sang Australia học thạc sĩ. Ngày tôi đi, ba buồn lắm, nhưng cũng chẳng nói năng gì nhiều.

Về sau, mẹ kể khi tôi đi làm thêm ở nhà hàng để phụ tiền sinh hoạt, bố biết và kêu mẹ nhắn tôi đừng đi làm nữa, sợ tôi vất vả, ba có thể lo cho tôi yên tâm học hành. Đến tận bây giờ, tôi đã đi làm hồi lâu, ba thi thoảng vẫn nhắn tin hỏi tôi có đủ tiền dùng không.

Lúc còn ở nhà, có thể chị em tôi chẳng mấy khi nói chuyện nhiều với ba vì ông kiệm lời, nhưng chúng tôi luôn hiểu ba có cách riêng để thể hiện sự quan tâm với chúng tôi. Trong mắt ba mẹ, dù có lớn khôn đến mấy, chúng tôi cũng chỉ là những đứa trẻ to xác cần được bảo ban, chăm sóc.

(Bửu Quyên, Cần Thơ)

Chiếc áo len gần 20 tuổi của bố

Bố lúc nào cũng vậy, nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng lo cho chị em chúng tôi những điều tốt nhất.

Mai An

Minh họa: Anny Nhi

Bạn có thể quan tâm