|
|
Tôi cùng chiếc xe đạp rong ruổi 1.800 km từ TP.HCM ra Hà Nội. |
Tôi là Nguyễn Tiến Dũng, 18 tuổi, ở Tuyên Quang, một sinh viên và huấn luyện viên thể thao. Tôi dành nhiều thời gian cho đạp xe, Muay Thái, boxing...
Năm 7 tuổi, tôi được bố tặng một chiếc xe đạp. Từ những vòng quay đầu tiên rồi dần dần, việc đạp xe dần trở thành niềm yêu thích. Đến năm lớp 9, tôi bắt đầu thử sức với những chuyến đi dài hơn, khoảng 40-50 km, sang các tỉnh lân cận nơi mình sinh sống.
Ban đầu, tôi dự định cùng những người bạn của mình đạp xe từ Cần Thơ về Tuyên Quang. Tuy nhiên, khi không rủ được ai đồng hành, tôi quyết định thực hiện chuyến đi một mình. Tôi cũng rút ngắn hành trình thành tuyến TP.HCM - Hà Nội để có thêm thời gian chuẩn bị cho năm học mới.
3 ngày sau khi hoàn thành kì thi THPT Quốc gia, 15/6, tôi gói khoảng 40 kg đồ đạc lên chiếc xe đạp, rồi đi tàu từ Bắc vào TP.HCM. Đến 20/6, hành trình 14 ngày rong ruổi từ TP.HCM trở về Hà Nội chính thức bắt đầu.
40 kg hành lý và 17 triệu đồng
Từ năm lớp 11, tôi đã ấp ủ dự định đạp xe xuyên Việt. Tôi hiểu rằng để thực hiện một hành trình dài như vậy, điều cần chuẩn bị không chỉ là chiếc xe mà còn có thể lực, kinh phí và một kế hoạch đủ thực tế.
|
| Chiếc xe đạp cùng gần 40 kg hành lý tôi mang theo. |
Tôi vốn có nền tảng thể lực khá tốt khi nằm trong đội tuyển Muay Thái của địa phương. Tuy nhiên, tôi hiểu đạp xe đường dài đòi hỏi sức bền rất khác. Vì vậy, mỗi cuối tuần, tôi dành thời gian luyện tập bằng những chuyến đạp khoảng 60 km, vừa làm quen với quãng đường dài, vừa kiểm tra khả năng của bản thân.
Song song với việc tập luyện, tôi cũng chủ động chuẩn bị kinh phí. Trong năm lớp 11, tôi làm thêm các công việc như sửa xe, bán quần áo để dành tiền cho chuyến đi. Đến ngày khởi hành, tôi có trong tay khoảng 17 triệu đồng, toàn bộ là số tiền bản thân tự kiếm được.
Để hạn chế những khoản chi ngoài dự tính, tôi mở Google Maps, ghim sẵn các điểm dừng cách nhau khoảng 120 km. Tôi tính toán rằng với thể lực đã chuẩn bị, mình có thể hoàn thành quãng đường này mỗi ngày. Đây cũng là cách tôi hình dung trước hành trình và chủ động kiểm soát chi phí.
May mắn là sau 14 ngày, tổng chi phí cho chuyến đi vào khoảng 16 triệu đồng, vẫn nằm trong khả năng tài chính mà tôi đã chuẩn bị từ trước.
1.870 km
Bản đồ cho ta biết con đường, nhưng đôi chân này đưa ta đến.
15h30 ngày 20/6, tôi bắt đầu chặng đầu tiên của hành trình, đạp xe từ quận Gò Vấp (cũ), hướng về phường Vũng Tàu (TP.HCM). Những kilomet đầu tiên diễn ra khá thuận lợi. Dù thời tiết tháng 6 ở TP.HCM nắng nóng, tôi vẫn giữ được tốc độ khá nhanh và chưa cảm thấy quá mệt.
Nhưng càng đi, cơn đau ở đầu gối bắt đầu xuất hiện rõ hơn. Cảm giác khó chịu khiến mỗi vòng quay trở nên nặng nề, nhưng tôi không dừng lại.
![]() ![]() |
Thời tiết tháng 6 nắng nóng, nhiều lúc tôi cảm thấy gần như kiệt sức. |
Ngày 21/6, tôi bắt đầu chặng đường dài 132 km từ phường Vũng Tàu đến Lâm Đồng. Chặng đường này mới thực sự khiến tôi cảm nhận được sự khắc nghiệt của hành trình. Có thời điểm tôi phải đi liên tục khoảng 30 km mà không có nước hay thức ăn. Cơ thể bắt đầu đuối sức, tôi thậm chí bị tụt huyết áp. Giữa lúc ấy, một cây kem 7 màu từ người bán dạo ven đường lại trở thành thứ giúp tôi lấy lại chút năng lượng để tiếp tục.
Những ngày sau đó, tôi tiếp tục từ Lâm Đồng qua Khánh Hòa rồi đến Đắk Lắk. Dù đã chuẩn bị khá kỹ, từ những điểm dừng chân đến nơi nghỉ ngơi, hành trình thực tế vẫn xuất hiện những tình huống tôi không thể lường trước.
Có những ngày tôi đạp “bon chân”, đi nhanh hơn dự tính và vô tình vượt qua những điểm đã ghim sẵn trên bản đồ. Đến khi trời bắt đầu tối dần, tôi vẫn chưa tìm được chỗ nghỉ. Con đường trước mắt vắng người, hai bên gần như không có nhà dân. Lúc ấy, tôi vừa mệt vừa lo sợ, có lúc gần như muốn bật khóc giữa đường.
Tôi cố đi thêm một đoạn rồi ghé hỏi thăm tại một đồn công an địa phương. May mắn, các cán bộ cho biết cách đó khoảng 10 km có một nhà nghỉ. 10 km cuối cùng tưởng ngắn nhưng lúc ấy dài vô tận. Tôi cố gắng tiếp tục đạp xe trong trạng thái gần như kiệt sức.
Ngày hôm sau, tôi tiếp tục đạp xe qua Gia Lai, Quảng Ngãi rồi đến Đà Nẵng. Càng đi, tôi càng cảm nhận rõ mình may mắn khi trên hành trình luôn gặp những người tốt bụng.
|
| Tôi cảm thấy biết ơn vì được nhiều người giúp đỡ trên hành trình này. |
Có người chỉ dừng lại hỏi thăm vài câu, có người đã đi vượt lên phía trước nhưng sau đó ghé một quán ven đường mua chai nước, túi hoa quả rồi đứng chờ bên vỉa hè để trao tận tay tôi.
Ngày 29/6, khi đạp xe đến đèo Hải Vân, xe của tôi bất ngờ bị thủng săm. Chiếc móc tháo lốp bằng nhựa tôi mang theo cũng gãy làm đôi vì lốp quá cứng. Đang loay hoay không biết phải làm thế nào, tôi may mắn gặp một bác lớn tuổi cũng đang đạp xe. Bác dừng lại, lấy dụng cụ chuyên dụng bằng thép và giúp tôi sửa chữa.
Đường lên đèo Hải Vân dốc, thời tiết lại khắc nghiệt. Nhưng những lần được người xa lạ giúp đỡ khiến tôi hiểu rằng mình không thực sự đơn độc trên hành trình này. Tôi lại tiếp tục đạp, tiếp tục hướng về phía trước.
Đến Quảng Trị, tôi có một tiếc nuối mà có lẽ sẽ nhớ mãi. Tôi cố đạp thật nhanh để kịp ghé viếng mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng khi đến nơi thì đã quá giờ mở cửa. Đứng trước điểm đến mà mình rất muốn vào, tôi chỉ có thể tiếc nuối rồi tiếp tục hành trình.
Những ngày tiếp theo, tôi lần lượt đi qua Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa. Đến ngày 4/7, sau 14 ngày và hàng nghìn km trên xe đạp, tôi cuối cùng cũng đặt chân về Hà Nội.
Khó quá thì gọi bố mẹ đón về.
Ban đầu, tôi không muốn nói với bố mẹ về chuyến đi vì sợ bị phản đối. Nhưng khi biết chuyện, bố mẹ không trách cứ mà chỉ dặn dò, hỏi han và động viên tôi. Sau tất cả những chặng đường đã đi qua, tôi nhận ra điều quý giá nhất mình mang về không chỉ là việc đã hoàn thành một hành trình từ Nam ra Bắc, mà còn là niềm tin vào bản thân và sự tử tế của những người xa lạ trên đường.
Hành trình tiếp theo, tôi muốn cùng bố mẹ xuyên Việt bằng ôtô. Không còn những ngày phải tính từng kilomet hay cố đi thật nhanh để kịp điểm dừng, tôi muốn ở lại mỗi nơi, nhìn ngắm kỹ hơn, cảm nhận nhiều hơn và ở cạnh bố mẹ lâu hơn.
"Tôi đã thử, bạn thì sao?" là những câu chuyện du lịch độc đáo, ấn tượng được kể bởi chính những bước chân không ngại đi xa. Tại đây, bạn sẽ được đọc, xem, cảm nhận niềm đam mê xê dịch của nhân vật và biết đâu, một ngày bạn cũng lên đường. Bạn cũng có thể gửi câu chuyện du lịch thú vị của mình cho Znews thông qua email: toasoan@znews.vn.

