|
|
CLB Công an Hà Nội phô diễn sức mạnh. Ảnh: Minh Chiến. |
Không chỉ vậy, nó còn gợi mở một vấn đề quan trọng là việc phân bổ suất dự các giải đấu cấp CLB của châu Á cần phù hợp với thực lực và khả năng gánh vác của từng đội bóng.
Đội đoạt Cúp quốc gia thực ra không hề mạnh
Trận Siêu cúp quốc gia giữa CLB Công an Hà Nội và CLB Công an TP.HCM kết thúc theo kịch bản gần như một chiều. CLB Công an Hà Nội thắng 5-0, qua đó giành danh hiệu đầu tiên của mùa giải mới theo cách đầy thuyết phục. Nếu nhìn vào thành tích của mùa trước, kết quả này là hợp lý khi CLB Công an TP.HCM chỉ đứng thứ 5 tại V.League.
Cúp quốc gia vốn có đặc thù riêng nên đội đoạt Cúp không hẳn là đội mạnh nhất. Đây là giải đấu loại trực tiếp, nơi một đội bóng chỉ cần đạt phong độ tốt ở một số trận đấu then chốt là có thể tiến sâu và giành chức vô địch. Bên cạnh đó, quy định về việc sử dụng ngoại binh tại Cúp quốc gia bị hạn chế cũng khiến các đội mạnh V.League mất lợi thế.
Bởi vậy, một đội bóng có thể giành Cúp quốc gia nhưng chưa chắc đã sở hữu lực lượng đủ mạnh để bước ra sân chơi châu lục với mật độ thi đấu dày đặc và yêu cầu chuyên môn cao hơn rất nhiều. Trong trường hợp của CLB Công an TP.HCM, thất bại 0-5 trước CLB Công an Hà Nội càng cho thấy nếu phải đồng thời chinh chiến ở nhiều mặt trận cấp CLB, áp lực đặt lên đội bóng này sẽ rất lớn.
Ở chiều ngược lại, người hâm mộ bóng đá Việt Nam có lý do để kỳ vọng khi CLB Công an Hà Nội trở thành đại diện của Việt Nam tại AFC Champions League Elite. Đây là sân chơi đòi hỏi chất lượng đội hình ở một đẳng cấp khác.
Cần nhớ, AFC không giới hạn số lượng ngoại binh của các CLB khi thi đấu tại Champions League. Điều đó khiến chất lượng nhân sự trở thành một trong những yếu tố quyết định khả năng cạnh tranh. Với đội hình quy tụ nhiều ngoại binh và cầu thủ Việt kiều có chất lượng, CLB Công an Hà Nội hiện là một trong số ít CLB Việt Nam có thể hướng đến mục tiêu cạnh tranh thực sự tại sân chơi này.
Thực tế, họ từng phần nào chứng minh năng lực khi thắng trên sân của Adelaide United ở vòng play-off. Những trận đấu như vậy mang lại kinh nghiệm quý giá, đồng thời cho thấy một CLB Việt Nam nếu được đầu tư đủ mạnh hoàn toàn có thể tạo ra sự cạnh tranh nhất định trước các đối thủ đến từ những nền bóng đá phát triển hơn.
|
| Tiến Linh có một ngày thi đấu thất vọng. |
Cần đội có thực lực để ra sân chơi châu lục
Từ góc độ đó, việc điều chỉnh cách phân bổ suất dự các giải đấu cấp CLB châu Á của bóng đá Việt Nam là hướng đi hợp lý. Từ mùa giải này, Liên đoàn Bóng đá châu Á đã điều chỉnh để đội á quân dự AFC Champions League Two thay vì đội đoạt Cúp quốc gia.
Sự thay đổi này cũng là may mắn với bóng đá Việt Nam. Đội á quân V.League là đội đã trải qua một mùa giải đường dài, phải duy trì phong độ qua hàng chục vòng đấu và thường có lực lượng đủ chiều sâu để theo đuổi cuộc chơi dài hơi.
Trong khi đó, Cúp quốc gia có tính chất knock-out nên cơ hội dành cho các đội bóng ít tiềm lực vẫn rất lớn. Nhưng một chiếc Cúp không đồng nghĩa với việc CLB đã có đủ ngân sách, chiều sâu đội hình hay kinh nghiệm để cùng lúc gánh nhiều mặt trận. Thanh Hóa là ví dụ điển hình. Sau khi đoạt Cúp quốc gia 2024, đội bóng này từng từ chối tham dự Champions League Two mùa 2024/25 vì lý do tài chính.
Sau sự kiện Thanh Hóa bỏ giải, việc AFC sau này chọn các đội có thứ hạng cao dự các giải châu Á thay vì đội đoạt Cúp quốc gia cũng phù hợp với thế giới. Các giải hàng đầu châu Âu cũng chọn đội top 3, top 4 đá Champions League và để đội đoạt Cúp quốc gia đá tại sân chơi thấp hơn.
Mùa này, á quân V.League là Thể Công Viettel sẽ dự Champions League Two. Đội bóng áo lính cũng đang cho thấy tham vọng lớn khi trong lễ xuất quân ngày 25/8 ra mắt 11 tân binh, gồm 6 ngoại binh và 1 Việt kiều. Điều đó tạo niềm tin lớn để Thể Công Viettel đá tốt tại Champions League Two.
Với CLB Công an Hà Nội thi đấu tại Champions League Elite và giải các CLB Đông Nam Á, Thể Công Viettel dự Champions League Two, còn CLB Công an TP.HCM dự giải các CLB Đông Nam Á, sự phân bổ này rõ ràng hợp lý hơn so với kịch bản đội đứng thứ 5 V.League mùa trước phải đồng thời gánh Champions League Two và giải đấu Đông Nam Á.
Trong cuốn tự truyện “Carlo Ancelotti: Quiet Leadership”, người hâm mộ được nhìn thấy rõ hơn về cách quản trị con người của Carlo Ancelotti, người gặt hái rất nhiều thành công nhờ cách duy trì mối quan hệ tốt với cầu thủ cũng như các ông chủ đội bóng.