|
Sarach Yooyen gần như nói hộ cách Thái Lan chuẩn bị cho trận chung kết lượt về ASEAN Cup 2026 sẽ diễn ra ngày 26/8. Tiền vệ kỳ cựu này cho rằng hai bàn thua tại Rajamangala (Thái Lan) đều đến khi Việt Nam chuyển trạng thái nhanh, đồng thời dự đoán thầy trò HLV Kim Sang-sik sẽ tiếp tục chơi phòng ngự - phản công tại Mỹ Đình.
Nhận định ấy hoàn toàn có cơ sở bởi Việt Nam đang dẫn 2-0 và không có lý do phải lao vào một cuộc đôi công với đối thủ buộc phải ghi ít nhất hai bàn. Chờ Thái Lan đẩy đội hình lên rồi khai thác khoảng trống phía sau rõ ràng là phương án hợp lý, nhưng khi đối thủ đã chuẩn bị sẵn cho kịch bản đó, Việt Nam có thể cần làm điều ngược lại.
Đừng để Thái Lan nhập cuộc theo ý muốn
Điều Thái Lan cần nhất tại Mỹ Đình là một bàn thắng sớm. Sarach nhắc tới khả năng thay đổi "nhịp độ" của trận đấu nếu đội khách mở tỷ số, còn HLV Anthony Hudson cũng tin một bàn thắng có thể kéo đội bóng của ông trở lại cuộc đua, vì vậy đây mới là nguy cơ Việt Nam cần ngăn chặn ngay từ đầu.
Nếu chủ nhà lùi đội hình quá thấp sau tiếng còi khai cuộc, Thái Lan sẽ được cầm bóng trong trạng thái tương đối thoải mái. Các trung vệ có thời gian triển khai, tuyến giữa dễ dàng đẩy cao hơn, hai hậu vệ biên cũng có thể thường xuyên xuất hiện bên phần sân Việt Nam và tạo ra sức ép liên tục lên khung thành Lê Giang Patrik.
Khi ấy, dù chưa ghi bàn, Thái Lan vẫn đạt được điều họ cần là cảm giác trận đấu đang dần diễn ra theo hướng của một màn lội ngược dòng. Việt Nam không nhất thiết phải trao cho đối thủ sự tự tin ấy, nhất là khi lợi thế hai bàn cho phép HLV Kim lựa chọn cách nhập cuộc chủ động hơn mà không cần mạo hiểm quá mức.
|
| HLV Kim Sang-sik có thể sử dụng pressing trong 15-20 phút đầu để phá kịch bản mà Thái Lan đã chuẩn bị. |
Trong khoảng 15-20 phút đầu, tuyển Việt Nam có thể đẩy khối đội hình lên cao hơn thường lệ, áp sát ngay từ phần sân Thái Lan và tìm cách khiến đối thủ phải đưa bóng về phía sau. Đây không phải lời kêu gọi chủ nhà tấn công bằng mọi giá, mà là cách giành quyền quyết định nhịp độ trận đấu trong thời điểm đội khách muốn tạo sức ép mạnh nhất.
Pressing cũng không cần diễn ra liên tục. Việt Nam có thể chọn những thời điểm cụ thể để tăng tốc, chẳng hạn khi bóng được chuyền về thủ môn, khi một trung vệ Thái Lan nhận bóng trong tư thế quay lưng hoặc khi hậu vệ biên bị ép sát đường biên và không còn nhiều phương án chuyền lên phía trước.
Mục tiêu trước hết là khiến Thái Lan không thể dễ dàng đưa bóng qua tuyến đầu. Ngay cả khi không cướp được bóng ở một phần ba cuối sân, một đợt pressing tốt vẫn có thể buộc đối thủ phải chuyền dài hoặc xử lý vội vàng, từ đó giúp Việt Nam tranh bóng hai và tổ chức tấn công ở vị trí thuận lợi hơn.
Cách nhập cuộc ấy còn có giá trị về tâm lý. Thái Lan tới Mỹ Đình với suy nghĩ phải ghi bàn càng sớm càng tốt, nên nếu 15 phút đầu trôi qua trong cảnh họ phải chuyền về, tranh chấp và tìm cách thoát pressing, áp lực về thời gian sẽ bắt đầu xuất hiện trước khi đội khách kịp tạo được thế trận mong muốn.
Một bàn có thể đóng lại trận chung kết
Lợi thế 2-0 cho phép Việt Nam lựa chọn nhiều cách chơi, nhưng không có nghĩa mục tiêu duy nhất phải là bảo vệ tỷ số. Bài học ở bán kết cho thấy HLV Kim không có thói quen biến lợi thế thành lý do để co đội hình, bởi sau khi thắng Malaysia 2-0 trên sân khách, Việt Nam vẫn chủ động tìm bàn tại Mỹ Đình và thắng thêm 2-0 để khép lại cặp đấu với tổng tỷ số 4-0.
Trước Thái Lan, giá trị của một bàn thắng còn lớn hơn. Nếu Việt Nam mở tỷ số, đội khách sẽ phải ghi ít nhất ba bàn chỉ để đưa cặp đấu trở về thế cân bằng, và khi ấy mọi toan tính về kiểm soát rủi ro gần như không còn nhiều ý nghĩa với Hudson.
Thái Lan sẽ buộc phải đưa thêm người lên phía trước, đồng nghĩa khoảng trống phía sau hàng tiền vệ và hai biên sẽ ngày càng lớn. Đây lại chính là kiểu thế trận mà Việt Nam có thể khai thác tốt nhất bằng tốc độ, những pha xử lý ít chạm và khả năng chuyển trạng thái nhanh.
Hai bàn tại Rajamangala đã phần nào cho thấy điều đó. Khi đội hình Thái Lan bắt đầu bị kéo giãn, Việt Nam chỉ cần vài nhịp xử lý để đưa bóng tới khu vực nguy hiểm, từ pha đánh gót của Đình Bắc giúp Hai Long mở tỷ số cho tới tình huống Hoàng Hên kiến tạo để Quang Hải dứt điểm một chạm ở bàn thứ hai.
|
| Việt Nam đang nắm lợi thế 2-0 nhưng không nhất thiết phải lùi sâu ngay từ đầu trận lượt về tại Mỹ Đình. |
Việt Nam không cần cầm bóng nhiều để gây sát thương, bởi điều quan trọng nằm ở vị trí đoạt bóng và tốc độ đưa bóng lên phía trước. Nếu Thái Lan phải đẩy đội hình cao từ sớm, những cầu thủ giàu tốc độ và khả năng xử lý trong không gian như Đình Bắc, Hai Long hay Hoàng Hên sẽ càng có nhiều khoảng trống để tạo khác biệt.
Tất nhiên, lựa chọn pressing cao luôn đi kèm rủi ro và Việt Nam không thể để tuyến tiền đạo lao lên trong khi hàng tiền vệ cùng hàng thủ đứng lại phía sau. Chỉ một khoảng trống lớn giữa các tuyến cũng đủ để Thái Lan thoát pressing, đưa bóng thẳng vào khu vực nguy hiểm và khiến lợi thế của chủ nhà bị đe dọa.
Vì thế, mấu chốt không nằm ở việc Việt Nam phải tấn công nhiều hơn, mà là chủ động đúng thời điểm. HLV Kim cần biết lúc nào nên đẩy cao, lúc nào nên hạ nhịp và khi nào mới thực sự kéo đội hình về để khai thác những pha phản công mà Thái Lan đã chuẩn bị phương án đối phó.
Nhà cầm quân người Hàn Quốc đang có lợi thế lớn nhất trong một trận đấu loại trực tiếp là quyền lựa chọn cách chơi, trong khi Thái Lan không còn sự xa xỉ đó. Sarach đang chờ một Việt Nam lùi sâu, còn Hudson cần một bàn thắng sớm để kéo đội khách trở lại cuộc chơi, nên nếu chủ nhà khiến cả hai dự đoán ấy sai ngay từ 15-20 phút đầu, sức ép có thể lập tức quay về phía Thái Lan.
Việt Nam không cần chứng minh mình mạnh hơn bằng cách tấn công suốt 90 phút, nhưng cũng không nên tự biến lợi thế 2-0 thành lý do để nhường toàn bộ quyền chủ động. Trong thời điểm đối thủ đang chờ một thế trận phòng ngự, sự chủ động đầu trận có thể chính là cách an toàn nhất để bảo vệ lợi thế và tiến gần hơn tới chức vô địch.
Cuốn sách “Fear and Loathing in La Liga” của nhà báo thể thao nổi tiếng Sid Lowe, một chuyên gia về bóng đá Tây Ban Nha trên Guardian, xuất bản năm 2014, kể về những chuyện trong và ngoài sân cỏ xoay quanh các trận El Clasico xuyên suốt lịch sử.