|
|
Quán Internet hoạt động 24/7 là nơi lựa chọn của nhiều người khó khăn, dù chủ quán vẫn phải gồng mình trả nợ. |
Với giá sử dụng máy tính chỉ từ 0,6 NDT (khoảng 0,09 USD) mỗi giờ, một quán net tại tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) đang trở thành nơi trú ngụ dài ngày của nhiều người thất nghiệp, mắc nợ hoặc đang tìm cách vượt qua giai đoạn khó khăn, theo Sixth Tone.
Bên ngoài tòa nhà 3 tầng ở thị trấn Khang Dịch treo tấm biển: "Phấn đấu trở thành quán net rẻ nhất Trung Quốc".
Bên trong, khách không chỉ chơi game mà còn có thể tắm, giặt quần áo miễn phí, ăn bữa trưa gồm thịt, rau, cơm và bánh bao với giá 10 NDT. Những người không còn tiền vẫn được ăn và ngủ miễn phí trên ghế thể thao điện tử có thể ngả lưng.
Chủ quán Wang Zhongkai (38 tuổi), hạ giá từ năm ngoái nhằm cứu công việc kinh doanh đã kéo dài hơn một thập kỷ. Quyết định này giúp quán từ gần như vắng khách đạt tỷ lệ sử dụng máy khoảng 90%, nhưng cũng vô tình biến nơi đây thành chỗ trú chân của những người gặp khó khăn.
Sau khi xem video về quán trên Douyin, một người đàn ông từ tỉnh Giang Tô (Trung Quốc) đã đi khoảng 800 km đến đây để "lánh nạn" và ở lại suốt 8 tháng.
Chủ quán net gồng chi phí vận hành
Quán hiện có hơn 150 máy tính, trong đó 35 máy thuộc khu vực giá 0,6 NDT mỗi giờ. Các máy còn lại có giá từ 0,9-3 NDT, trong khi phòng riêng một người được cho thuê với giá 99 NDT mỗi ngày.
Ban đêm, nhiều khách ngủ ngay trước màn hình, đắp chăn mỏng, tai nghe vẫn treo trên cổ. Phần lớn trong số họ là nam giới đến từ nhiều tỉnh, thành khác nhau.
Wang hiểu cảm giác phải tìm một nơi ở tạm. Năm 2023, sau khi cửa hàng tạp hóa kinh doanh thua lỗ khoảng 500.000 NDT, ông đến Bắc Kinh (Trung Quốc) làm tài xế lái xe thuê, làm việc tới 15 tiếng mỗi ngày.
Có lần, Wang kiệt sức đến mức ngủ gật khi đang đi xe điện và gặp tai nạn. Trong thời gian ở thủ đô, ông thường trả 15 NDT để ngủ tại quán net, vừa sạc xe vừa lấy nước nóng.
|
| Nhiều khách ở lại quán net nhiều tháng, kiếm tiền từ cày thuê và phát trực tiếp trò chơi. |
Sau khi trở về Khang Dịch năm 2025, Wang bắt đầu giúp khách tìm phòng trọ giá khoảng 200 NDT mỗi tháng, không cần đặt cọc. Người không đủ khả năng thuê phòng được phép ngủ miễn phí tại quán.
Ông cũng đăng thông tin về các công việc thời vụ gần đó, như phân loại bưu kiện hoặc làm tại nhà máy cơ khí. Tuy nhiên, nhiều khách từ chối vì không đủ sức làm việc chân tay hoặc không muốn quay lại môi trường bị quản lý.
Dù lượng khách đông, lợi nhuận của quán vẫn rất thấp. Gia đình Wang đã đầu tư hơn 700.000 NDT vào máy tính mới, trong khi nguồn thu chỉ đến từ tiền sử dụng máy, đồ ăn, nước uống và quà tặng ảo trong các buổi phát trực tiếp.
Mưu sinh ở quán net
Nhiều người sống tại quán kiếm tiền bằng nghề "cày thuê", tức chơi game để nâng cấp tài khoản cho người khác.
Một người đàn ông ngoài 30 tuổi tên Qiang Yu đã sống gần một năm trong khu máy giá 0,6 NDT. Trước đây, anh từng đào sỏi bên đường ray và làm tại các nhà máy may mặc, sản xuất đèn, thiết bị điện tử.
Những công việc nặng nhọc khiến Qiang rơi vào trạng thái mà anh mô tả là "trầm cảm đến nghẹt thở".
Hiện anh kiếm hơn 100 NDT sau khoảng 12 tiếng cày game và chỉ tiêu 25 NDT mỗi ngày. Nếu cuối năm tiết kiệm được 10.000 NDT, Qiang dự định trở về quê, dọn khu vườn đã mọc đầy cỏ dại.
Một người khác tên Cao Ti Lie (41 tuổi) đến từ Phật Sơn (Quảng Đông) phát trực tiếp các trận đấu King of Fighters ’97 cho khoảng 60.000 người theo dõi trên Douyin.
Trước đây, Cao từng kinh doanh và kiếm 30.000 NDT mỗi tháng. Tuy nhiên, đầu tư thất bại và thói quen cờ bạc khiến ông nợ nần. Vợ đưa các con rời đi, còn mẹ ông bị đột quỵ, gãy xương hông và không thể tự chăm sóc bản thân.
Cao đến quán với mục tiêu tiết kiệm đủ tiền trả viện dưỡng lão cho mẹ.
"Chơi game từng là niềm vui nhưng hiện đây là công việc toàn thời gian. Tâm hồn của cậu bé năm nào đã chết. Khi phải đối mặt với cuộc sống, nó dần bị xóa đi", ông nói.
|
| Không chỉ phục vụ game thủ, quán net giá rẻ ở Trung Quốc còn cho khách tắm, giặt, ăn uống và ngủ miễn phí. |
Mao Lifen, một game thủ đến từ tỉnh Sơn Tây (Trung Quốc), cũng không còn muốn nghĩ xa. Anh từng dự định làm việc tại nhà máy trong 5 năm rồi mở cửa hàng trái cây, nhưng kế hoạch liên tục đổ vỡ.
Mao từng vay khoảng 100.000 NDT qua thẻ tín dụng để mở nhà hàng nhưng mất trắng. Sau đó, anh tiếp tục góp vốn với một người bạn khác, song người này ôm tiền bỏ đi. Hiện Mao chỉ muốn sống qua năm nay.
"Tôi có đồ ăn, có nước uống, vậy còn điều gì để không vui?", anh nói. Anh thích cuộc sống ít giao tiếp tại quán, mỗi người đều nhìn vào màn hình, đeo tai nghe và chìm trong thế giới riêng khi đeo tai nghe.
Dù mô hình thu hút sự chú ý trên mạng xã hội, Wang cho rằng rất khó sao chép. Để mở quán với 150 máy tính cần ít nhất 2 triệu NDT, chưa kể thiết bị mất giá nhanh và chi phí vận hành 24 tiếng.
Wang từng mơ làm giàu và sở hữu xe sang. Giờ đây, với khoản vay mua nhà kéo dài 30 năm và 110.000 NDT tiền thiết bị chưa thanh toán, mục tiêu của ông chỉ là duy trì quán.
Ăn điểm trong mắt nhà tuyển dụng
‘Nhân tố F’, trong đó F là viết tắt của ‘Fascination’ (Sự cuốn hút) sẽ là yếu tố thu hút nhất trong một buổi tuyển dụng. Theo tác giả Paul Williams của cuốn Ảo tưởng của sự bất khả chiến bại, những cá nhân nắm giữ vị trí lãnh đạo sau này sẽ cần phải kết nối được với các nhân viên của mình, cổ vũ họ và nắm bắt được trí tưởng tượng trong họ. Nhân tố F được xác định như sau: Liệu người này - trong một khoảng thời gian rất ngắn - có thể khiến tôi hứng thú và cuốn hút tôi hay không?