|
| Hào Sĩ Phường là một trong những con hẻm hiếm hoi còn giữ lại kiến trúc cổ xưa và có tuổi đời khoảng hơn 100 năm. Ảnh: Lê Phong. |
Để chắc ăn, tôi đi ra đường Cách Mạng Tháng Tám và tìm đến số 367. Đúng là bên cạnh ngôi nhà này có con hẻm.
Vừa lúc ấy thì có một chiếc xe tải nhẹ đi vào. Hẻm mà xe tải đi vào được chắc cũng rộng đây, nhìn lên thành xe tải tôi thấy chữ số đề < 2,5T. Tôi liền lái xe máy đi theo chiếc xe tải ấy.
Càng vào trong, hẻm như càng hẹp lại, mà lại còn ngoằn ngoèo nữa, lúc rẽ phải, lúc rẽ trái, chiếc xe chạy chậm rì. Già như tôi đi xe máy mà còn thấy sốt ruột.
Bỗng nhiên chiếc xe tải dừng lại, xe máy phía sau tôi mỗi lúc một ùn tới rất đông. Trong hẻm mà cũng kẹt xe thế này. Thì ra đầu bên kia có một chiếc xe con chạy lại, kể ra thì cũng còn tránh nhau được, nhưng khốn nỗi lại có mấy chiếc xe máy để lấn ra đường trước một cửa hàng nhỏ bán đồ ăn uống gì đấy.
“Lại mấy ông nhậu. Lúc nào cũng nhậu”, tôi nhìn đồng hồ, mới hơn 3h chiều mà đã nhậu rồi. Đúng là ở đất Sài Gòn này trên trời, dưới quán nhậu. Ở các con phố nhiều quán nhậu đã đành, trong hẻm ngóc ngách này cũng quán nhậu.
Hóa ra không chỉ có cái quán nhậu đó đâu, cả dãy liên tiếp hai bên đường đều là cửa hàng, bán tạp hóa có, bán thực phẩm đóng gói có, bán điện thoại di động có, bán áo quần có, bán thuốc tây có..., lại có cả hiệu cắt tóc gội đầu, cả quán cà phê Internet nữa. Dãy phố hai bên cứ như áp sát mặt vào nhau và đủ thứ mùi xông lên cùng với khói xe.
Tôi thấy mấy anh dân phòng đứng ra la hét điều tiết giao thông. Một anh dân phòng nói với anh lái xe tải như quát lên: “Hẻm có tí xíu mà sao xe tải các ông cứ lao vào đây?”.
“Ngoài đường chính kẹt cứng xe, nên tôi mới đi tắt vào đây, ai ngờ trong này cũng kẹt”. Anh lái xe tải trả lời lại. Mãi hơn 20 phút sau hẻm mới thông.
Trời ơi, gọi là hẻm chỉ vì nó nhỏ hẹp thôi, chứ trong này như là cả một phố phường. Gần như chẳng thiếu thứ gì. Người đi lại đông đúc chật ních, mấy cô gái cũng son phấn ăn diện bên cạnh mấy bà xồn xồn mặc nguyên bộ áo quần ngủ như ở trong nhà, mấy anh thanh niên ở trần trùng trục và có cả ông già mặc bộ pijama tay cầm tờ báo chen lách giữa đám đông.
Hẻm là cả một xã hội, hẻm là cả một thế giới rất riêng. Tôi cũng chen lách giữa cái đám đông ấy và bỗng thấy bên ngách con hẻm ấy có một cái chợ nhỏ.
“Ừ, phải rồi, phải mua một ít hoa quả gì đấy, chứ ai lại đi ăn tân gia mà đến tay không”.
Tôi liền rẽ vào chợ. Quầy hàng cũng có nhưng đa số là để bệt xuống đất. Thôi thì đủ thứ: thịt heo, thịt gà, cá chép, cá lóc, cá mại nho nhỏ, tôm tép, rau muống, rau lang, cải, xà lách... và cả lá chè tươi nữa. Mua bán tấp nập, cười nói râm ran, tôi thấy hình như ai nấy cũng đều thỏa mãn, vui vẻ.