|
| Sự phát triển của TP.HCM gắn liền các địa phương lân cận, đòi hỏi quy hoạch cần đảm bảo sự đồng bộ. Ảnh: Quỳnh Danh. |
Nói đến Sài Gòn không phải chỉ là khu vực tam giác Lê Lợi - Nguyễn Huệ - Hàm Nghi hay đường Catinat, cũng không phải chỉ là TP.HCM ngày nay mà phải nói đến một khu vực rộng lớn hơn bao gồm cả Bình Dương, Đồng Nai, Bà Rịa - Vũng Tàu, Long An,... với Sài Gòn là trung tâm của cả vùng. Vì vậy, khi xem xét mọi vấn đề của Sài Gòn phải xem xét trên cả cái tổng thể đó.
Ngày nay, ta đã thấy rất rõ, sân bay Tân Sơn Nhất không chỉ là sân bay riêng của TP.HCM mà là của cả vùng. Sân bay này ngày càng nhộn nhịp và chẳng mấy chốc nó sẽ bị quá tải rất lớn và vì thế bắt buộc phải “đẻ” ra sân bay Long Thành.
Cảng Sài Gòn từ lâu đã là cảng của cả Nam Bộ, nay nó không còn có thể nằm lại trong vùng nội đô Sài Gòn nữa và bắt buộc phải “đẻ” ra cảng Cái Mép - Thị Vải.
Phải đứng trên quan điểm vùng đô thị để thấy rõ là cảng Cái Mép - Thị Vải chính là cảng của vùng chứ không phải là Cát Lái hay Hiệp Phước để dành riêng cho một địa bàn nào đấy.
Chỉ có cảng Cái Mép - Thị Vải mới có thể nối kết được với hệ thống đường sắt và đường bộ một cách thuận lợi nhất. Tiếc rằng cho đến nay ta chưa làm được điều đó.
Tính chất liên quan đồng bộ của cả vùng là vô cùng quan trọng đối với TP.HCM và từ đây vai trò của TP.HCM mới được phát huy một cách mạnh mẽ nhất.
Bình Dương, Đồng Nai, Bà Rịa - Vũng Tàu và cả Long An, Tây Ninh phát triển ngày càng mạnh mẽ cũng bởi chính nhờ sự lan tỏa của Sài Gòn.
Các nơi này gần như đã là “Hậu phương tiếp cận” của Sài Gòn - TP.HCM để biến cả vùng thành một tổng thể phát triển một cách hài hòa và mạnh mẽ nhất.
Các địa phương đó chính là nơi để phát triển các loại hình kinh tế, mà đầu não chỉ huy của nó chính là Sài Gòn.
Quy hoạch phát triển kinh tế - xã hội của mỗi địa phương tất nhiên phải có, nhưng điều quan trọng hơn là phải có một quy hoạch chung cho cả vùng, không thể mạnh ai nấy làm.