
Cậu bé 8 tuổi Zoyal Ghale trèo lên ngọn cây giữa dòng lũ quét dữ dội ở Nepal để giữ mạng sống. Trong khi cậu bé được cứu sống và đưa bằng trực thăng đến bệnh viện, mẹ em, cô Matti Maya Tamang (28 tuổi), vẫn tuyệt vọng tìm kiếm hai người con sau khi ngôi trường nơi các em theo học bị dòng nước và đất đá tàn phá.
Hôm 28/8, sau những ngày sống trong thấp thỏm, Tamang cuối cùng cũng đoàn tụ với con trai tại một bệnh viện ở Kathmandu. Một ngày trước, Zoyal được đưa khỏi huyện Rasuwa, miền Bắc Nepal, trong tình trạng gãy chân, trên mặt có nhiều vết xước và bầm tím. Cùng lúc đó, mẹ em liên tục di chuyển giữa các điểm tập kết và nơi trú ẩn để hỏi tin về hai con, nhưng hết nơi này đến nơi khác đều không có tên các em trong danh sách những người được tìm thấy.
“Đến điểm thứ tư, tôi vẫn không thấy tên các con trong danh sách, cũng không tìm thấy chúng ở đó”, Tamang kể với Reuters. “Tôi đã nghĩ cả hai đứa đều không còn nữa. Tôi chỉ biết khóc. Tôi hoàn toàn không thể bình tĩnh lại”.
|
| Zoyal Ghale, 8 tuổi, được trực thăng đưa đi từ Rasuwa sau khi bị thương trong trận lũ quét và sạt lở đất kinh hoàng, đang nói chuyện với mẹ mình, Matti Maya Tamang, 28 tuổi. Ảnh: Reuters. |
Cuộc gọi giúp người mẹ tìm thấy con trai
Trước đó, một nhà báo Reuters đã gặp Zoyal tại Bệnh viện Chakra Dev, một cơ sở chỉ có 15 giường ở huyện Nuwakot lân cận. Nhóm phóng viên tìm đến đây sau khi nghe tin một cậu bé được đưa vào viện nhưng không ai biết gia đình em đang ở đâu.
Zoyal khi ấy bị gãy chân phải, khuôn mặt đầy vết xước và bầm tím. Trong tay trái, cậu vẫn nắm chặt hai tờ tiền mệnh giá 10 rupee mà những cảnh sát cứu hộ đưa cho em để thuyết phục em đến bệnh viện.
Cậu bé kể rằng mình đang học ở trường thì lũ bất ngờ ập đến, khiến mọi thứ xung quanh trở nên “tối đen”. Zoyal chạy khỏi trường vào rừng cùng một người bạn, sau đó trèo lên cây để tránh dòng nước. Khi Bajracharya hỏi cậu có sợ hay không, Zoyal chỉ lắc đầu và trả lời: “Không”.
Trước khi được trực thăng đưa tới Kathmandu để tiếp tục điều trị, Zoyal đồng ý để Bajracharya ghi hình với hy vọng người thân có thể nhận ra em. Nhà báo để lại số điện thoại tại bệnh viện, và vài giờ sau, Tamang gọi đến.
Khi nghe tin con trai vẫn còn sống và đã được chuyển tới Kathmandu, Tamang gần như không thể tin đó là sự thật. “Khi chị nói rằng chị biết Zoyal đang ở đâu, tôi cảm thấy mọi thứ thật khó tin. Tôi đã từ bỏ hy vọng tìm thấy các con”, cô nói.
Tamang sau đó cũng tìm được người con trai nhỏ còn sống. Ngày 28/8, cô vượt quãng đường khoảng 2 giờ đến Kathmandu để gặp Zoyal. Các tuyến xe buýt đều ngừng hoạt động nên Bajracharya giúp cô tìm phương tiện di chuyển. Cha của Zoyal, một công nhân xây dựng đang làm việc tại Nhật Bản, cũng đang trên đường trở về.
Sau những ngày tuyệt vọng, Tamang cuối cùng đứng bên giường bệnh của con trai. Giữa thảm họa đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống ở Rasuwa, khoảnh khắc đoàn tụ giúp gia đình cô tìm lại chút bình thường hiếm hoi.
“Ôi, thằng bé lúc nào cũng nghịch ngợm”, Tamang nói. “Đây không phải lần đầu tiên nó bị gãy xương”.
Lũ cuốn phăng làng mạc chỉ trong vài phút
Niềm vui của gia đình Zoyal tương phản với nỗi tuyệt vọng của hàng nghìn người vẫn đang tìm kiếm người thân sau trận lũ quét kinh hoàng ở miền Bắc Nepal.
Sáng 27/8, hai cậu bé vẫn đến trường bằng xe đưa đón như thường lệ, còn Tamang ở nhà tiếp tục công việc dệt vải. Sau đó, cô nghe thấy một âm thanh giống như động đất và nhanh chóng nhận ra có điều bất thường đang xảy ra.
“Tôi nhìn thấy mọi thứ bị cuốn phăng”, Tamang kể. “Tôi nghĩ các con mình cũng đang bị cuốn đi”.
Cô lập tức tìm đường đến trường, nơi bình thường chỉ cách nhà khoảng 15-20 phút đi xe, nhưng cảnh vật lúc ấy đã hoàn toàn biến dạng. Tòa nhà trường học bị phá hủy, trong khi những địa điểm quen thuộc như khu chợ cũng không còn dấu vết.
“Không thể nhận ra đâu là trường học, đâu là khu chợ”, Tamang nói. “Khắp nơi chỉ còn nước, đá và bùn”.
|
| Một số khu vực bị ảnh hưởng chỉ có thể tiếp cận bằng trực thăng. Ảnh: Guardian. |
Dòng nước và đất đá từ vụ sạt lở tràn qua miền Bắc Nepal rồi đổ vào Tây Tạng, san phẳng nhiều cộng đồng dân cư chỉ trong thời gian ngắn. Theo UNICEF, ít nhất 17.000 trẻ em tại các huyện Rasuwa, Nuwakot và Dhading, phía Bắc Kathmandu, đã bị ảnh hưởng bởi lũ lụt; cơ quan này đang phối hợp với chính phủ Nepal để xác định, đăng ký và đoàn tụ những trẻ em bị chia cắt khỏi gia đình.
Nhiều người vẫn chờ một phép màu
Tại doanh trại quân đội ở Bidur, nơi hoạt động cứu hộ được điều phối, trực thăng liên tục đưa những người sống sót về nơi an toàn và tiếp tế nhu yếu phẩm cho vùng bị cô lập. Tuy nhiên, điều hàng trăm người dân tại đây ngóng chờ nhất là thông tin về người thân mất tích, theo Guardian.
Bà Sangke Dolma Tamang (61 tuổi) bất lực nhìn chồng bị dòng lũ cuốn trôi và mất liên lạc với con trai. Bà Murali Maiya Tamang (60 tuổi), người từng mất chồng trong trận động đất năm 2015, giờ đây lại đối mặt với nỗi đau người con trai duy nhất mất tích khi ngôi nhà bị lũ cuốn sạch.
“Giờ tôi chẳng còn gì để sống nữa”, bà nói. “Cả ngôi nhà đã biến mất. Chúng tôi không cứu được bất cứ thứ gì”.
Sáng 28/8, các đội cứu hộ mặt đất phải tạm dừng do nước sông dâng cao. Chuẩn tướng Raja Ram Basnet, người phát ngôn quân đội Nepal, khẳng định các chuyến bay cứu hộ vẫn tiếp tục với ưu tiên hàng đầu là tìm kiếm người sống sót.
![]() ![]() ![]() ![]() |
| Người dân tại doanh trại quân đội ở Bidur ngày 28/8. Ảnh: Guardian. |
Sáng 28/8, các đội cứu hộ mặt đất phải tạm dừng do nước sông dâng cao. Chuẩn tướng Raja Ram Basnet, người phát ngôn quân đội Nepal, khẳng định các chuyến bay cứu hộ vẫn tiếp tục với ưu tiên hàng đầu là tìm kiếm người sống sót.
“Chúng tôi không còn một viên gạch”
Dọc sông Bhote Koshi, nhiều người mất tích là công nhân đang làm việc tại các dự án thủy điện lớn. Một số công trình bị dòng lũ cuốn trôi, trong khi các đường hầm ngập đầy bùn đất. Ngày 28/8, lực lượng cứu hộ đưa được một số công nhân ra khỏi các đường hầm.
Cách doanh trại quân đội vài km là thị trấn Bidur, nằm bên sông Trishuli, một trong những khu vực cuối cùng hứng chịu lũ quét. Chỉ trong vài phút, thị trấn bị biến thành một đống đổ nát với những gì còn lại của ngân hàng, trụ sở chính quyền và một cây ATM vẫn chìm một phần trong bùn.
Lực lượng cứu hộ cho biết có thể còn thi thể mắc kẹt bên trong các công trình, song địa hình quá bất ổn khiến việc tiếp cận chưa thể thực hiện.
|
| Các nhân viên cứu hộ tìm kiếm người mất tích trong lớp bùn ở Bidur. Ảnh: Guardian. |
Trong khi lực lượng cứu hộ tiếp tục tìm kiếm, hàng chục người dân tìm cách trở lại nơi từng là nhà của họ với hy vọng nhặt nhạnh được chút tài sản còn sót lại. Tuy nhiên, phần lớn chỉ tìm thấy một vùng bùn đất sâu hoắm.
Ashok Chaurasia, một chủ cửa hàng, kể rằng ông nghe thấy tiếng nước gầm khủng khiếp trước khi nhìn thấy dòng lũ. Nước bùn nhanh chóng dâng đến gót chân khi ông cùng người thân chạy lên cao, trong lúc một cây cầu bắc qua sông phía sau họ đổ sập.
Chaurasia sống sót trong gang tấc khi bám chặt vào bức tường của một tu viện. Ông nói mình chỉ cách cái chết khoảng 20 giây, nhưng người cháu và chị dâu không may mắn như vậy.
Giữa những gì còn lại của thị trấn, Chaurasia vừa biết ơn vì sống sót vừa không thể cầm được nước mắt khi nhìn nơi từng là nhà mình.
“Chúng tôi từng có một ngôi nhà ba tầng ở đây, giờ đến một viên gạch cũng không còn”, ông nói. “Chẳng thể nhìn thấy gì nữa. Chúng tôi không còn thức ăn hay quần áo. Trận lũ đã cuốn đi tất cả những gì tôi có”.
Những cuốn sách hay về biến đổi khí hậu
“Những kiến thức cơ bản về biến đổi khí hậu”, “Băng - Những câu chuyện ly kỳ từ một thế giới đang dần biến mất”, “Thảm họa khí hậu - Chúng ta đã có gì và làm gì để ứng phó?”,... nằm trong số những cuốn sách giúp độc giả có cái nhìn trực diện và bao quát hơn khi nói đến vấn đề môi trường và biến đổi khí hậu.
Độc giả có thể xem thêm tại đây.



