Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

#FORMAT

Dòng lưu bút bất ngờ từ cô giáo dạy Văn

Tôi thật may mắn khi được là học trò của cô 5 năm qua, được cô chỉ dạy, yêu thương thật nhiều.

loi luu but tu giao vien anh 1loi luu but tu giao vien anh 2

Tôi thật may mắn khi được là học trò của cô 5 năm qua, được cô chỉ dạy, yêu thương thật nhiều.

loi luu but tu giao vien anh 3loi luu but tu giao vien anh 4
loi luu but tu giao vien anh 5

Minh họa: Anny Nhi

Vì đã vào năm cuối cấp, tôi tạo một lưu bút online, để đường link công khai cho bạn bè vào chia sẻ. Hôm trước kiểm tra, tôi bất ngờ khi thấy những dòng chữ từ cô Thúy, giáo viên dạy Văn.

Trước câu hỏi tôi soạn sẵn "Bạn muốn gửi gắm điều gì đến mình?", cô trả lời: "Bạn được bố mẹ đặt cho một cái tên thật đặc biệt. Ngay khi gặp bạn lần đầu tiên mình đã ấn tượng với cái tên ấy. Hình như cái tên khiến cho bạn có một đôi mắt thật đẹp và một tâm hồn không bao giờ có thể tiếp đất. Bởi thế, bạn có thể mộng mơ, có thể có thật nhiều ước ao.

Nhưng bạn hãy nhớ để giấc mộng thành hiện thực thì mộng mơ chưa đủ, giấc mộng ấy cần thật nhiều sự quyết liệt, dấn thân để hiện diện trọn vẹn. Hãy luôn kiêu hãnh và rạng rỡ như một đóa hoa".

Tôi học trường liên cấp, bắt đầu học Văn với cô Thúy từ năm lớp 8. Suốt 5 năm qua, thứ tôi nhận được từ cô không chỉ có những tập tài liệu Văn, kinh nghiệm thi cử, mà còn là đôi giày cao gót để đi prom, lời khuyên trong chuyện tình cảm, mẹo nấu nước lẩu ngon, những cái ôm hay bao lần ăn uống tưng bừng mà cô là người chủ chi và chủ trì.

Đầu năm ngoái, sau khi biết kết quả kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh môn Văn, tôi tuyệt vọng, chưa từng nghĩ tới việc sẽ trượt như vậy. Khoảng thời gian đó có phần chểnh mảng, nhưng tôi vẫn tự tin vào kiến thức nền và nghĩ rằng bản thân có khả năng không tệ. Việc thi trượt giống như cái tát khiến tôi tỉnh ra.

Tôi biết rằng cô đặt niềm hy vọng không nhỏ vào tôi, vào đội tuyển, và tôi đã phá vỡ niềm tin ấy. Hôm sau gặp, cô ôm lấy tôi, rồi cô bảo không sao cả, đại loại như thế, tôi cũng không nhớ rõ vì lúc đó hai tai tôi ù đi vì sắp khóc.

Năm nay, tôi tự nhủ phải cố gắng hơn để không phụ lòng cô và gia đình. Vừa rồi, tôi nhận tin được giải nhì cấp tỉnh. Tôi bật khóc ngay trước cửa lớp khác, thành tích này có thể không lớn so với người khác nhưng rất có ý nghĩa với tôi.

Nhờ gia đình, cô và bạn bè, tôi mới có thể vực lại tinh thần mà cố thêm lần nữa sau cú vấp ngã trước.

(Lương Thiên Băng, Sơn La)

Nhận tin mắc ung thư, ba nhắn tin động viên ngược lại tôi

Chẳng ông bố nào biết tin mình bị ung thư mà thích cười "hi hi" cả. Chỉ có những người cha lo lắng cho gia đình, cho vợ con nên tự động viên mà thôi.

Mai An

Minh họa: Anny Nhi

Bạn có thể quan tâm