
Trong lịch sử phim hành động Việt khoảng hai thập niên qua, Johnny Trí Nguyễn rõ ràng là một cái tên mang đầy tính biểu tượng. Bên cạnh nền tảng võ thuật vững chắc, anh còn sở hữu khả năng diễn xuất và kinh nghiệm dàn dựng hành động hiếm có. Trong suốt 8 năm Johnny Trí Nguyễn vắng bóng, điện ảnh Việt chứng kiến không ít ngôi sao lấn sân sang thể loại này. Song dường như, chừng đó chỉ có thể khỏa lấp phần nào khoảng trống mà nam diễn viên để lại.
Bởi vậy, màn tái xuất của Johnny Trí Nguyễn với Hộ linh tráng sĩ từng nhận được không ít chờ đợi, nhất là khi đây là dự án có quy mô lớn, kinh phí gần 100 tỷ đồng.
Gặp Tri Thức - Znews vào thời điểm Hộ linh tráng sĩ vẫn đang chật vật thu hẹp khoảng cách với điểm hoàn vốn, nam diễn viên có dịp chia sẻ về lần trở lại sau 8 năm vắng bóng, những tranh luận xoay quanh bộ phim cũng như cách anh nhìn nhận lời khen, chê từ khán giả.
'Tôi từng rất bực Tuấn Trần'
- Anh vắng bóng khỏi làng giải trí nhiều năm qua, đi phiêu lưu và tập trung cho võ đường. Điều gì thôi thúc anh trở lại với Hộ linh tráng sĩ?
- Cũng khá đơn giản, tôi là một người yêu thích lịch sử. Mặc dù có một khoảng thời gian dài ở nước ngoài, nhưng khi trở về Việt Nam sinh sống và hoạt động, tôi cảm thấy kiến thức về sử của tôi thậm chí còn nhiều hơn một số bạn ở Việt Nam. Khi được mời tham gia dự án, nó cũng khớp với sự rung động đó của tôi.
Khi làm một điều gì đó, tôi thường tập trung toàn tâm, toàn lực vào nó. Tôi thích như vậy hơn là cùng lúc làm nhiều thứ nhưng cái gì cũng hời hợt.
Sau khi kết thúc những chuyến phiêu lưu, tôi dành rất nhiều thời gian cho võ thuật, từ đào tạo võ sĩ đến tổ chức các sự kiện thi đấu. Cũng nhờ vậy, tôi có một lực lượng võ sĩ được đào tạo bài bản để đưa vào phim. Hộ linh tráng sĩ có thể nói là phim có nhiều võ sĩ thực thụ tham gia nhất, thậm chí có người từng vô địch. Vì vậy, tôi không cần làm hành động theo kiểu fantasy, bay bướm. Kịch bản liên quan đến lịch sử nên bắt buộc phải có sự trung thực.
- Nhưng trong Hộ linh tráng sĩ, phần lớn diễn viên lại không biết nhiều về võ thuật. Anh giải quyết bài toán đó như thế nào?
- Quả thật, khi đến với tôi, đa số diễn viên chưa biết võ. Ví dụ, Thiên Tú hoàn toàn là một cô “bánh bèo” nếu xét về võ thuật. Trước đây, tôi từng đào tạo những nữ diễn viên hành động khác nên biết trường hợp nào khó, trường hợp nào dễ. Tố chất ban đầu của bạn ấy nằm ở mức khá thấp.
Nhưng Thiên Tú có sự chuyên tâm. Bạn ấy tập xuyên suốt nhiều tháng, gần như không nghỉ ngày nào, thậm chí còn tập nhiều hơn lịch trình quy định. Có thể nói, Thiên Tú đã tiến bộ rất xa so với điểm bắt đầu.
|
| Johnny Trí Nguyễn trở lại điện ảnh với Hộ linh tráng sĩ sau nhiều năm tập trung cho võ thuật và các hoạt động cá nhân. |
Còn với Tuấn Trần, vì là nam nên chuyện tập luyện sẽ dễ hơn. Nhưng bạn ấy là một diễn viên nổi tiếng, lúc nào cũng bận show. Đó là điều làm tôi bực nhất trong thời gian huấn luyện. Tôi đã nói trước rằng việc tập rất quan trọng. Nếu không thể tập thì đừng nhận vai. Nhưng Tuấn lại là người phù hợp và sáng giá nhất, không có lựa chọn nào khác.
Khi ra quay, mọi chuyện cũng diễn ra như tôi dự đoán. Việc đứt dây chằng có một phần do thiếu thời gian tập, cơ thể chưa được chuẩn bị đủ để chịu cường độ đó. Nhưng điều tôi rất phục là khi bị chấn thương, Tuấn vẫn tiếp tục quay, chứ không than đau rồi xin về nghỉ.
Khi trở về, tôi mới cảm thấy đau lòng vì biết đây là một chấn thương rất nặng. Sau đó, Tuấn đi kiểm tra và còn phải phẫu thuật. Lúc xem và dựng những cảnh đánh được quay thời điểm ấy, tôi rất cảm động và khâm phục.
- Cho đến hiện tại, bản thân anh có hài lòng về phần thể hiện của mình cũng như sản phẩm?
- Khi xem phim, tôi thấy có những đoạn khán giả vỗ tay, nhất là ngay sau các cảnh hành động. Tôi cảm thấy những cảnh đó đã đạt được hiệu quả. Tới giờ, tôi cũng chưa nhận lời chê nào quá nặng nề.
Tôi cũng có nghe chia sẻ từ một vài người bạn sau khi xem. Vì là bạn bè nên chúng tôi rất thẳng thắn. Có vài bạn bảo họ không hiểu mạch phim.
Tôi thấy đúng là nếu một người bước vào câu chuyện mà không biết gì về không gian lịch sử đó thì sẽ hơi khó hiểu. Có bạn còn không biết Đinh Tiên Hoàng bị ám sát, không rõ từng xảy ra vụ việc ấy. Vì vậy, để hiểu một số chi tiết, khán giả cần biết một chút về lịch sử. Nếu biết những nhân vật như Lê Đại Hành, Nguyễn Bặc hay Đỗ Thích thì sẽ dễ nắm bắt hơn.
Tôi biết có một phiên bản đầy đủ hơn, trong đó mọi thứ được giải thích rõ ràng cho khán giả, nhưng bản đó dài tới 3,5 tiếng. Như vậy sẽ quá dài đối với một tác phẩm điện ảnh.
- Hộ linh tráng sĩ nhận được nhiều phản hồi tích cực về hành động, đại cảnh. Tuy nhiên, cũng có những góp ý về khâu dựng phim gây thất vọng. Anh có được can thiệp nhiều vào quá trình này?
- Tôi dựng hoàn chỉnh tất cả cảnh hành động rồi chuyển sang bên sản xuất và xem như đã xong phần việc của mình. Nếu lúc nào cũng bắt mọi thứ phải theo ý tôi thì sẽ xảy ra xung đột, xích mích, sau đó anh em có khi không bắt tay nhau nữa. Chắc chắn những người khác cũng có góc nhìn riêng đối với những gì tôi làm thôi. Chín người mười ý mà.
Tôi không ép suy nghĩ của tôi lên người khác. Tôi chỉ cố gắng làm hết những gì có thể và tôn trọng công việc của mọi người.
Khi xem phim, đôi lúc tôi cũng nghĩ: “Ủa, cảnh này cắt ngộ vậy?”. Nhưng tôi biết ai cũng đã cố gắng hết ga để tìm ra phiên bản phù hợp nhất.
Như đã nói, để biến 3,5 tiếng thành khoảng 2,5 tiếng thì chắc chắn phải mất đi một số thứ.
"Sự kỳ vọng khiến Hộ linh tráng sĩ gặp nguy hiểm"
- Nhưng khi xem bản phim cuối cùng, có điều gì khiến anh cảm thấy tiếc nuối, giá như mình đã làm tốt hơn hay không?
- Rất nhiều. Không bao giờ có chuyện người nghệ sĩ hoàn toàn hài lòng với những gì tôi làm.
Thậm chí, Leonardo da Vinci cũng từng nói đại ý rằng nghệ thuật không bao giờ thật sự hoàn thành, đến một lúc nào đó người ta chỉ dừng lại và bỏ nó xuống thôi.
Ở phim này cũng có một số thứ, ví dụ như vũ khí. Tôi có yêu cầu rất cao và kỹ càng về binh khí. Nhưng với mỗi loại, tôi phải bàn với bên cố vấn lịch sử xem có phù hợp hay không. Bên sử có thể góp ý theo một hướng, bên hành động lại nhìn theo cách khác.
Nhưng các sử gia có thể không am hiểu võ thuật một cách sâu sắc. Những chuyện như vậy xảy ra rất nhiều. Có nhiều thứ tôi mong muốn nhưng cuối cùng không thể có được.
![]() ![]() |
Johnny Trí Nguyễn cho rằng sự kỳ vọng quá lớn có thể trở thành áp lực với Hộ linh tráng sĩ khi phim ra rạp. |
- Còn những tranh luận trái chiều trên mạng xã hội thì sao?
- Tôi có xem một vài review và nghĩ thế này: cái nguy hiểm nhất của Hộ linh tráng sĩ là nó là một bộ phim nhận được nhiều sự kỳ vọng. Khi còn trẻ, tôi xem rất nhiều phim. Có những phim tôi chỉ nhìn poster, chưa từng tìm hiểu gì về nó, không mong đợi gì hết, nhưng xem xong lại thấy hay quá trời.
Tôi nghĩ điều này luôn là con dao hai lưỡi của PR. Nếu chúng ta quảng bá rằng phim không hay thì chẳng ai đi xem. Nhưng nếu nói phim này hay lắm, hoành tráng lắm, vui lắm, cảm động lắm, đánh đấm ghê lắm thì tự nhiên người ta đặt mong đợi ở một mức khá cao.
Nếu tôi là một khán giả chưa từng làm phim, với tâm hồn của tôi, chỉ cần xem poster, thấy các nhân vật mặc đồ tướng, hình dung về bối cảnh xưa, tôi sẽ mua vé. Bởi nó rất lạ, tôi chưa từng được xem một tác phẩm có sự đầu tư ở quy mô như thế. Tôi nghĩ chỉ như vậy thôi cũng đã đủ để tôi đóng góp một tấm vé.
- Đây cũng là dự án đánh dấu anh trở lại điện ảnh sau tám năm. Giả sử phim không đạt kỳ vọng, cả về doanh thu lẫn sức ảnh hưởng, anh sẽ đón nhận điều đó như thế nào?
- Thật ra, từ trước đến giờ, phương diện tài chính không quan trọng với tôi khi làm phim. Tôi làm và cống hiến hết về mặt nghệ thuật. Điều tôi muốn nhận lại từ khán giả là họ có yêu thích tác phẩm này hay không.
Tôi cũng chia sẻ nhiều lần rằng việc tham gia bộ phim này đã là một niềm hạnh phúc. Tôi phải ca ngợi sự dám làm của nhà sản xuất khi họ bỏ ra một khoản kinh phí rất lớn. Nếu xét về tài chính thì chắc chắn đây là quyết định quá mạo hiểm.
Cho nên, tôi nghĩ những người đầu tiên nói: “Chúng tôi sẽ làm phim này” mới là những người đáng được ca ngợi. Không có họ thì sẽ không có sự bắt đầu này. Sau đó mới tới những nghệ sĩ đóng góp tài năng của mình.
Quy mô cũng rất lớn, trong khi yêu cầu của các cộng sự đều cao. Tất cả đẩy chi phí lên một mức có thể nói là không hợp lý nếu đặt trong nền tảng điện ảnh Việt Nam hiện tại.
Trên mạng, như bạn nói, có những lời chê. Nhưng những người tôi trực tiếp tiếp xúc lại rất cảm động trước các bối cảnh trong phim. Họ hoan nghênh, vui mừng khi một tác phẩm có hình thức như vậy được làm ra và thật sự thưởng thức nó.
|
| "Quy mô cũng rất lớn, trong khi yêu cầu của các cộng sự đều cao. Tất cả đẩy chi phí lên một mức có thể nói là không hợp lý nếu đặt trong nền tảng điện ảnh Việt Nam hiện tại", nam diễn viên kể. |
- Nhưng cũng có người nói: "khán giả đâu thể ủng hộ một bộ phim chỉ vì nó có kinh phí 100 tỷ"?
- Văn hóa của chúng ta đôi khi hơi tiêu cực một chút. Chúng ta nhìn thấy cái gì cũng chê trước. Gặp nhau sau những ngày xa cách, không hỏi: “Bạn có khỏe không?” hay “dạo này bảnh trai quá”, mà lại nói: “dạo này mập”, “dạo này xấu”, “dạo này tồi”… Chúng ta đến với nhau bằng tinh thần đó quá nhiều.
Tôi nghĩ trong thời khắc hiện tại, khi văn hóa cũng đang dần chuyển hóa, chúng ta nên xem xét lại góc nhìn ấy. Nó chỉ đưa mọi thứ đi xuống mà thôi. Tôi từng làm việc với diễn viên ở nước ngoài. Người Việt Nam đôi khi còn không chịu nổi lời khen của người nước ngoài, vì không quen.
Trước giờ gần như chưa có ai cưỡi ngựa đánh kiếm vì nó rất khó. Chỉ cưỡi ngựa thôi đã khó rồi. Bây giờ vừa cưỡi vừa cầm hai vũ khí, có nghĩa là không thể cầm dây cương. Ngựa lắc lư, chạy như vậy thì diễn viên phải khó khăn thế nào để thực hiện? Nó thấy gươm thì sợ, lắc đầu, hí lên, làm đủ thứ. Mọi việc rất phức tạp.
Hộ linh tráng sĩ được đầu tư rất lớn, trong khi anh em chưa có nhiều kinh nghiệm với một dự án ở quy mô như vậy nên phải học hỏi, tiếp thu rất nhiều trong quá trình làm.
Nếu nhìn ở góc độ đó thì rất đáng ghi nhận đúng không? Cái gì cũng phải có một điểm khởi đầu.
Người trẻ thời 4.0 - Uy quyền lộng lẫy là tập hợp nhiều bài viết ghi lại những trải nghiệm của bạn trẻ về những khía cạnh đa dạng của đời sống trong thời công nghệ 4.0. Trong số những kỹ năng mà người lao động phải có nếu không muốn bị bỏ lại phía sau, tư duy phản biện được nhiều người đặc biệt lưu ý.

