theCoffeeholic
Kho hàng 460 m2 'lột xác' thành quán cà phê nghệ thuật ở TP.HCM

Khoảng 50 tác phẩm được đặt trên mảng tường của một quán cà phê ở khu Villa Hà Đô. Khách có thể vừa uống nước, làm việc, trò chuyện hoặc xem tranh mà không cần trả phí thêm.
Thông tin
- Địa chỉ
- D5 53, Khu Villa Hà Đô, phường Cát Lái
- Giờ mở cửa
- 7h45 - 17h00
- Khoảng giá
- 39.000 - 68.000 đồng
- Chỗ để xe
- Miễn phí
Không gian rộng khoảng 460 m2, từng là kho chứa hàng trước khi được cải tạo thành một mặt bằng đa năng. Thay vì cố định cách sử dụng, hệ thống module cho phép nơi này thay đổi bố trí theo từng thời điểm, từ khu phục vụ cà phê đến văn phòng, studio, showroom hay nơi tổ chức workshop.

Điểm khác biệt nằm ở việc nghệ thuật không được tách thành một khu triển lãm riêng. Những bức tranh xuất hiện ngay giữa không gian khách uống nước và làm việc, trở thành một phần của trải nghiệm hàng ngày.




Nhiều thứ trong một
Minh Hoàng (26 tuổi), chuyên viên thiết kế đồ họa tự do, thường mang laptop đến đây làm việc. Với anh, tranh không phải lý do duy nhất để lựa chọn địa điểm. “Tranh không lấn át tâm trí mà hòa vào nhịp làm việc một cách tự nhiên như một phần của căn phòng”, Hoàng nói. Điều anh quan tâm trước hết là chỗ ngồi phù hợp và môi trường đủ thoải mái để có thể làm việc nhiều giờ. Những bức tranh trên tường vì thế trở thành một phần của bối cảnh thay vì một hoạt động mà anh phải chủ động dành thời gian để thưởng thức. Cách sử dụng này khác với trải nghiệm tại một phòng tranh truyền thống, nơi người xem thường đến với mục đích chính là tham quan.

Thảo My (22 tuổi), sinh viên năm cuối ngành truyền thông, lại biết đến quán từ những tác phẩm được trưng bày. Cô từng đến một số phòng tranh ở TP.HCM nhưng không phải lúc nào cũng muốn dành riêng một buổi để tham quan. Tại đây, My có thể xem tranh trong lúc uống nước và trò chuyện với bạn bè. “Tôi thích việc có thể ngồi nói chuyện với bạn bè, uống nước nhưng vẫn xem được tranh. Nó không tạo cảm giác mình đang đi tham quan một nơi phải giữ ý quá nhiều”, My nói. Hai khách hàng có hai mục đích khác nhau nhưng cùng sử dụng một không gian. Với Hoàng, quán là nơi làm việc có thêm yếu tố nghệ thuật. Với My, đó là nơi gặp gỡ bạn bè nhưng vẫn có thể tiếp cận tranh.


Sự linh hoạt này phần nào giải thích cách một mặt bằng có thể phục vụ nhiều nhu cầu mà không nhất thiết phải chia thành những khu vực hoàn toàn tách biệt. Một khu vực có thể phục vụ khách uống cà phê vào thời điểm này, sau đó được sắp xếp lại cho một buổi workshop, triển lãm hoặc hoạt động cộng đồng.



Tại đây, triển lãm, ký họa, workshop và chạy bộ được tổ chức vào những thời điểm khác nhau. Những hoạt động này đưa đến quán những nhóm khách có mục đích khác nhau, từ người muốn tìm chỗ làm việc đến người quan tâm nghệ thuật hoặc tham gia các hoạt động cộng đồng. Tuy nhiên, nhiều hoạt động không đồng nghĩa với việc một cộng đồng khách hàng ổn định tự nhiên hình thành.

“Chúng tôi không chỉ kiếm tiền trên mỗi ly cà phê”
Đại diện cơ sở cho rằng ranh giới giữa cà phê, nghệ thuật và cộng đồng không nhất thiết phải được phân định rõ. Việc để các hoạt động giao thoa là một phần trong cách thương hiệu định hình không gian. Cách tiếp cận này cũng đặt ra bài toán khác là khi khách hàng không chỉ đến để uống cà phê, giá trị của một quán không còn nằm hoàn toàn trong ly nước được phục vụ.

Một số nghiên cứu gần đây về hành vi khách hàng trong ngành cà phê cũng cho thấy trải nghiệm tại quán được hình thành từ nhiều yếu tố ngoài đồ uống. Một nghiên cứu công bố trên Tourism Recreation Research năm 2025, khảo sát 1.178 người tiêu dùng và phỏng vấn 47 chủ, quản lý quán cà phê tại Việt Nam, xem xét trải nghiệm khách hàng từ nhiều yếu tố như không gian, sản phẩm, nhân viên, vị trí và các điều kiện phục vụ. Ở một nghiên cứu khác về marketing đa giác quan tại các chuỗi cà phê ở TP.HCM, công bố trên Tạp chí Khoa học và Công nghệ năm 2025, 329 khách hàng được khảo sát về cách các yếu tố cảm giác và môi trường tác động đến trải nghiệm.



Những nghiên cứu này không trực tiếp đánh giá mô hình của quán, nhưng cho thấy đồ uống chỉ là một phần trong tổng thể trải nghiệm mà khách hàng nhận được khi đến một không gian cà phê. Với quán cà phê ở phường Cát Lái, tranh được đưa vào khu vực sinh hoạt thay vì trưng bày tách biệt. Khách không cần mua vé, đăng ký trước hay dành riêng thời gian cho một buổi tham quan. Họ có thể tiếp cận nghệ thuật trong lúc làm việc, trò chuyện hoặc uống nước. Đây cũng là điểm khiến mô hình khác với một phòng tranh truyền thống. Nghệ thuật không phải điểm đến duy nhất mà trở thành một phần của không gian mà khách vốn đã có lý do để sử dụng.



Một trong những yếu tố đáng chú ý của mô hình là mức giá đồ uống từ khoảng 40.000 đồng. Trong một không gian có hàng chục tác phẩm nghệ thuật và có thể chuyển đổi cho nhiều hoạt động, mức giá này được thương hiệu xem như ngưỡng để khách tiếp cận không gian thay vì khoản phí cho riêng một trải nghiệm nghệ thuật. “Chúng tôi không muốn nghệ thuật trở thành lý do khiến một ly cà phê có giá quá cao. Bài toán nên đi theo hướng dài hạn là không phải kiếm được nhiều nhất trên mỗi ly cà phê, mà là tạo ra một nơi mà mọi người muốn quay lại nhiều lần”, đại diện thương hiệu nói.

Ở cách tiếp cận này, một ly cà phê không chỉ được tính bằng giá trị của đồ uống. Không gian ngồi, thời gian lưu lại, những hoạt động diễn ra xung quanh và cảm giác về địa điểm đều trở thành một phần của trải nghiệm. Với khách làm việc như Hoàng, giá trị nằm ở một chỗ ngồi có thể sử dụng trong nhiều giờ. Với My, đó là khả năng gặp bạn bè và xem tranh mà không cần thay đổi lịch trình. Với những khách đến workshop hay triển lãm, quán lại trở thành một điểm hẹn khác.


Những nhu cầu khác nhau cùng tồn tại trên một mặt bằng. Đó có thể cũng là cách một quán cà phê tìm thêm lý do để khách ghé đến, ở lại lâu hơn hoặc nhớ đến địa điểm sau khi rời đi.
Đại diện thương hiệu nói mục tiêu cuối cùng không phải tạo ra một nơi khách chỉ đến để uống cà phê. “Nếu một ngày khách bước vào quán và có cảm giác ‘đây là nơi mình thuộc về’, thì lúc đó chúng tôi mới thực sự đạt được điều mà thương hiệu muốn xây dựng”, đại diện nói.
Cuốn sách viết cho mẹ
Có những tình yêu không cần nói thành lời, nhưng vẫn luôn hiện diện, dịu dàng và vĩnh cửu. Trong Triệu lá thư gửi mẹ, mỗi trang sách là một phong thư nhỏ, chứa đựng lời nhắn gửi chân thành và sâu sắc để dành tặng những người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời mỗi chúng ta.