| |
Viktor Gyokeres và Rasmus Hojlund cùng bước ra sân Diego Armando Maradona với nhiệm vụ quen thuộc: ghi bàn. Arsenal từng bỏ 55 triệu bảng, chưa kể 8 triệu phụ phí, để có Gyokeres. Napoli mùa hè vừa qua cũng chi 50 triệu euro mua đứt Hojlund từ MU.
Rạng sáng 10/9, cả hai cùng im tiếng. Arsenal tạo ra nhiều cơ hội hơn nhưng phải chờ đến phút 75 mới phá được thế bế tắc, và người ghi bàn lại là Martin Odegaard. Đội trưởng Arsenal sút tung lưới Napoli sau pha phối hợp với Christos Tzolis và Ben White, trong một trận mà hàng công của Mikel Arteta bỏ phí khá nhiều tình huống thuận lợi.
Ở Barcelona, câu chuyện gần như ngược lại. Raphinha vốn là cầu thủ chạy cánh nhưng tiếp tục được Hansi Flick xếp đá trung phong, rồi ghi hai bàn trong chiến thắng 5-1 trước Feyenoord. Tiền đạo Brazil đã có 8 bàn sau 5 trận đầu mùa, một hiệu suất khó bỏ qua với người chưa từng được xem là số 9 điển hình.
Tại Paris, Ferran Torres cũng lập hat-trick giúp PSG thắng Slovan Bratislava 6-1. Ferran có thể đá trung phong nhưng phần lớn sự nghiệp được sử dụng ở nhiều vị trí khác nhau trên hàng công.
Một đêm Champions League không đủ để kết luận Gyokeres hay Hojlund đang thất bại, càng không thể dùng nó để tuyên bố thời đại của trung phong đã kết thúc. Nhưng sự tương phản ấy lại chạm đúng một nghịch lý của thị trường chuyển nhượng hiện đại: bóng đá ngày càng được quyết định bởi hệ thống, còn những số 9 vẫn ngày càng đắt.
Hệ thống tạo cơ hội, không phải số 9
Arsenal mua Gyokeres sau một mùa giải tiền đạo Thụy Điển ghi 54 bàn trong 52 trận cho Sporting. Trước khi anh đến, Arteta từng phải dùng cả tiền vệ Mikel Merino trên hàng công vì Gabriel Jesus và Kai Havertz chấn thương. Arsenal cần một trung phong đúng nghĩa và sẵn sàng trả hơn 60 triệu bảng để giải quyết vấn đề ấy.
Nhưng đưa một cầu thủ ghi hơn 50 bàn vào đội hình không đồng nghĩa số bàn thắng ấy sẽ tự động được chuyển từ Lisbon sang London.
| |
| Gyokeres và Hojlund đều không ghi bàn trong cuộc đối đầu tại Naples, dù hai CLB đã bỏ hơn 100 triệu euro để sở hữu họ. |
Một tiền đạo có thể sở hữu khả năng chạy chỗ tốt, thể hình mạnh và kỹ năng dứt điểm sắc bén, nhưng anh vẫn phải chờ đội bóng đưa bóng tới đúng khu vực nguy hiểm. Nếu những đường chuyền cuối cùng không xuất hiện, khoảng trống bị khóa hoặc hệ thống không kéo được hàng thủ đối phương ra khỏi vị trí, số 9 rất dễ trở thành người cô độc nhất trên sân.
Trận Napoli - Arsenal cho thấy khá rõ điều đó. Gyokeres không tạo ra khác biệt, Hojlund cũng vậy, trong khi người giải quyết trận đấu lại là một tiền vệ băng lên từ tuyến hai.
Điều tương tự lý giải vì sao Raphinha có thể ghi bàn đều đặn dù không mang dáng dấp trung phong truyền thống. Barca không yêu cầu anh đứng giữa hai trung vệ và chờ bóng. Raphinha liên tục di chuyển sang hai bên, lùi xuống kết nối rồi tăng tốc trở lại vùng cấm, khiến người theo kèm khó xác định chính xác ai mới là số 9.
Bàn thứ hai trước Feyenoord xuất hiện từ đúng kiểu di chuyển ấy. Raphinha chạy vào khoảng trống giữa các trung vệ để nhận đường chuyền của Pedri rồi kết thúc như một tiền đạo thực thụ.
Giá trị nằm ở cách Barca đưa anh tới vị trí dứt điểm, chứ không phải việc Raphinha đột nhiên học được toàn bộ kỹ năng của một trung phong.
| |
| Raphinha tiếp tục chơi hiệu quả khi được Hansi Flick kéo từ cánh vào vị trí trung phong của Barcelona. |
PSG cũng đang vận hành theo logic tương tự. Ferran Torres lập hat-trick, Dembele ghi hai bàn trước Slovan, nghĩa là 5 trong 6 bàn của nhà đương kim vô địch châu Âu đến từ những cầu thủ có thể chơi rộng thay vì một số 9 cổ điển.
Khi nhiều cầu thủ cùng có thể xuất hiện trong vùng cấm, nhiệm vụ ghi bàn không còn đặt lên vai một người duy nhất. Trung phong có thể rời vị trí, cầu thủ chạy cánh bó vào trong, tiền vệ băng lên phía sau và khoảng trống liên tục thay đổi.
Bóng đá hiện đại vì thế đang giảm dần sự phụ thuộc vào một cầu thủ đứng cố định ở đầu hàng công. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ quá trình ấy chưa làm giá trung phong giảm xuống.
Vì sao số 9 vẫn có giá bằng cả gia tài?
Thị trường chuyển nhượng đang đi theo hướng hoàn toàn ngược lại. Mùa hè 2026, các CLB trên thế giới chi kỷ lục 9,89 tỷ USD cho chuyển nhượng quốc tế ở bóng đá nam. Một năm trước, Liverpool từng phá kỷ lục Premier League khi bỏ 125 triệu bảng mua Alexander Isak, trong khi Arsenal trả tối đa 63 triệu bảng cho Gyokeres.
Các CLB không thể cùng lúc trở nên thông minh hơn về chiến thuật nhưng lại ngây thơ hơn trên thị trường. Nếu họ vẫn trả giá rất cao cho tiền đạo, lý do đơn giản là cầu thủ có khả năng ghi bàn ổn định vẫn cực kỳ hiếm.
Hệ thống có thể tạo ra năm cơ hội, nhưng nó không thể tự đưa bóng vào lưới. Champions League càng lên cao, số cơ hội càng ít và khoảng trống càng nhỏ, khiến chất lượng của pha chạm cuối cùng trở nên quan trọng hơn.
Erling Haaland là ví dụ rõ nhất cho mặt còn lại của câu chuyện. Man City không chơi trận hay nhất trên sân Porto, nhưng Haaland ghi cả hai bàn để mang về chiến thắng 2-0. Anh đã có 59 bàn sau 59 trận Champions League, một hiệu suất cho thấy vì sao những chân sút đặc biệt vẫn đáng giá trong thời đại của hệ thống.
Man City vẫn cần tổ chức đủ tốt để đưa bóng đến Haaland. Nhưng khi cơ hội xuất hiện, họ sở hữu một cầu thủ có thể biến một trận đấu cân bằng thành chiến thắng.
Đó cũng chính là thứ các CLB trả tiền để mua.
| |
| Haaland ghi cả hai bàn trước Porto và cán mốc 59 bàn sau 59 trận Champions League, cho thấy giá trị của một số 9 đặc biệt khi được đặt đúng hệ thống. |
Một số 9 đắt giá không phải người tự mình tạo ra toàn bộ bàn thắng. Giá của anh nằm ở khả năng làm phần việc cuối cùng tốt hơn phần còn lại của thị trường, đặc biệt trong những trận mà đội bóng không thể tạo ra mười cơ hội để sửa một pha bỏ lỡ.
Vấn đề chỉ xuất hiện khi các CLB nhầm lẫn giữa mua người ghi bàn và mua bàn thắng.
MU từng trải nghiệm điều đó với Hojlund. Tiền đạo Đan Mạch rời Old Trafford sau khi ghi 26 bàn trong 95 trận, rồi lập tức chơi tốt hơn khi trở lại Serie A và ghi 16 bàn cho Napoli mùa trước. Cùng một cầu thủ, nhưng môi trường và cách sử dụng khác nhau có thể tạo ra hiệu quả rất khác.
Gyokeres cũng không thể bị đánh giá chỉ qua một đêm tại Naples. Một cầu thủ ghi 97 bàn sau 102 trận cho Sporting không thể đột nhiên quên cách ghi bàn, nhưng Arsenal phải tìm cách đưa những phẩm chất ấy vào cấu trúc vốn đã hoạt động theo những nguyên tắc riêng trước khi anh xuất hiện.
Vì thế, cuộc tranh luận không còn đơn giản là đội bóng nên mua số 9 hay dùng một tiền đạo ảo. Raphinha có thể bùng nổ ở Barca, Ferran có thể ghi ba bàn cho PSG, nhưng Haaland vẫn cho thấy một trung phong hàng đầu có thể đáng giá thế nào khi hệ thống và cá nhân gặp nhau đúng lúc.
Các CLB tiếp tục trả cả gia tài cho số 9 không phải vì họ chưa hiểu bóng đá hiện đại. Ngược lại, họ hiểu rất rõ hệ thống tạo ra phần lớn điều kiện để ghi bàn, nhưng cũng hiểu rằng ở Champions League, một cơ hội có thể quyết định cả mùa giải.
Hệ thống giúp đội bóng đi đến trước khung thành. Người có thể biến khoảnh khắc cuối cùng thành bàn thắng vẫn là món hàng hiếm, và hàng hiếm trong bóng đá chưa bao giờ rẻ.
Cuốn sách “Fear and Loathing in La Liga” của nhà báo thể thao nổi tiếng Sid Lowe, một chuyên gia về bóng đá Tây Ban Nha trên Guardian, xuất bản năm 2014, kể về những chuyện trong và ngoài sân cỏ xoay quanh các trận El Clasico xuyên suốt lịch sử.