“Bún cá chay đi bà con ơi. Bún cá chay mẹ Như nấu ngon như nhà hàng, ăn một lần là muốn ăn nữa đây bà con ơi”, tiếng rao thân thương vang lên trước bếp ăn mẹ Như (phường Tăng Nhơn Phú, TP.HCM).
Vừa rao, những người phụ bếp vừa đều đặn xếp bún vào hộp, thêm nấm, rau và nước dùng. Hàng trăm hộp đồ ăn được xếp thẳng hàng, chỉ chờ được trao đi.
Chưa đầy 5 phút, bệnh nhân, người nuôi bệnh đã xếp thành hàng dài. Mỗi phần gồm 2 hộp bún, vài gói mì và cháo chay.
Gần 500 phần ăn miễn phí/ngày
Cầm trên tay hộp bún nóng hổi, chị Nguyễn Thị Thanh (54 tuổi, quê Lâm Đồng) chực trào nước mắt. Mấy hôm liền, chị chỉ dám mua cơm trắng, ăn cho qua bữa.
Trước khi mắc ung thư tuyến giáp, hai vợ chồng chị Thanh sống bằng nghề làm vườn, làm cỏ thuê, cuộc sống chỉ đủ ăn, đủ mặc. Khoảng một năm trở lại đây, chị phát hiện ung thư tuyến giáp đã di căn.
Từ đó, chị Thanh thường xuyên một mình lên xuống TP.HCM điều trị. Kinh tế gia đình phụ thuộc hoàn toàn vào chồng chị với tiền công khoảng 200.000 đồng/ngày.
“Lần này vào điều trị, bác sĩ chưa báo ngày được về. Vì chỉ mang theo ít tiền nên tôi rất lo lắng, không dám mua cơm ngon ăn. Hôm nay biết đến chỗ mẹ Như thì mừng lắm, ngày mai cũng sẽ quay lại để nhận thêm”, chị Thanh nói.
|
| Chị Linh chuẩn bị sẵn phần ăn để người bệnh không phải chờ đợi lâu. |
Cũng một mình vào TP.HCM điều trị ung thư phổi, chị Nguyễn Thị Thu Hà (37 tuổi, quê Bình Thuận) kể chị vừa ra khỏi bệnh viện thì nghe mọi người nói ở đây phát đồ ăn miễn phí nên đến nhận.
“Mỗi khi vào đây tôi phải ở liên tục 3-4 ngày, riêng chi phí điều trị đã khoảng 3 triệu đồng. Ở quê, tôi còn con trai học lớp 1, giờ chỉ trông cậy vào chồng nên nếu tiết kiệm được đồng nào tôi đều rất mừng”, chị Hà chia sẻ.
Cứ thế, hàng người nối đuôi nhau, đông rồi lại vắng. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, gần 500 hộp bún trên bàn đã hết sạch. Đứng cạnh nồi nước dùng, chị Linh gọi với: “Ngày mai em phát bánh canh mặn lúc 10h. Bà con nhớ ghé nhận nha”.
Công việc này đã được chị Linh thực hiện gần 10 năm nay, cũng chính là cách chị nhớ về người con gái không may mắc căn bệnh hiểm ác của mình.
Chị kể năm 2013, khi con gái chị (tên Quỳnh Như) vừa tròn 3 tháng tuổi thì được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy. Đưa con từ An Giang lên TP.HCM nhập viện tại Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM (cơ sở 1), chị vẫn chưa hình dung được mức độ nguy hiểm của căn bệnh.
“Tôi và con nằm trong một phòng bệnh rất đông. Có đêm tôi chứng kiến một bé đau đớn rồi mất, rồi một bé khác lại hấp hối. Lúc đó, tôi mới thật sự hiểu rằng bệnh này nguy hiểm như thế nào”, người mẹ chia sẻ.
![]() ![]() ![]() ![]() |
| Người bệnh và người nuôi bệnh xếp hàng nhận phần ăn miễn phí. |
Sau 5 năm chống chọi với bệnh tật, bé Như mất. Nỗi đau của người mẹ không thể kể xiết. Sau khi lo xong việc gia đình, chị Linh nhớ ra mình còn một khoản tiền do các nhà hảo tâm ủng hộ con trong thời gian điều trị. Thế là chị dùng số tiền này để nấu cơm gửi cho các bệnh nhi và người nhà.
“Con mất trong bệnh viện, tôi nghĩ mình nấu cho các bé rồi cũng đi thăm nơi con từng ở. Mấy lần đầu vào tôi khóc nhiều lắm, nhưng sau này cũng thôi khóc, vì nhìn thấy quá nhiều hoàn cảnh khổ đau”, chị tâm sự.
Một thời gian sau, Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM mở thêm cơ sở 2 ở phường Tăng Nhơn Phú nên chị Linh cũng chuyển về đây, tiếp tục nấu ăn.
Ban đầu, chị nấu trong căn phòng trọ rộng 20 m2, khói mù mịt khiến ai cũng phải sặc sụa. Thương tình, một người hàng xóm cho chị thuê căn nhà ngay đầu hẻm, rộng rãi, thông thoáng để có chỗ nấu lâu dài.
Gian bếp lúc nào cũng đầy đủ thực phẩm như thịt, cá, trứng, rau củ quả… Nhiều người thấy việc làm của chị cũng hỗ trợ thêm chi phí, nguyên liệu tươi ngon. Đôi lúc, sức khỏe thể chất của chị cũng mỏi mệt, nhưng tinh thần và tình thương không cho phép chị dừng lại.
![]() ![]() |
| Thành viên bếp ăn của chị Linh luôn chú ý đến vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm. |
Chị Linh nhớ mãi có lần, một bệnh nhi tâm sự với chị rằng thèm ăn nui xào bò. Chị gật đầu, định bụng sẽ nấu riêng cho em. Nhưng hôm sau, khi đưa suất ăn vào phòng bệnh, chị mới hay cậu bé vừa mất.
“Cuộc sống của các con mong manh lắm, không tính được bằng năm, cũng khó tính được bằng tháng hay bằng ngày. Mình còn sức khỏe là may mắn nên cố gắng làm mà giúp đỡ mọi người”, chị nghẹn lời.
3 mái ấm cho bệnh nhi
Theo chị Linh, hành trình của chị nhận được nhiều sự hỗ trợ từ cộng đồng. Có người từng giúp đỡ con chị, đến nay vẫn đồng hành trong hành trình thiện nguyện. Cũng có những người vô tình nhìn thấy hoàn cảnh của các bé rồi cảm thương, chủ động giúp đỡ.
Hơn hết, chị được tiếp thêm sức mạnh từ người chồng hiện tại là anh Trương Hoàng Ân (51 tuổi). Chị và anh nên duyên sau khi cả hai đều đứt gãy với mối tình trước đó. Anh cũng từng có con mắc ung thư cùng phòng với con chị, con anh mất sau con chị 6 tháng.
Cùng hoàn cảnh, anh thấu hiểu và đồng hành cùng chị xuyên suốt. Những lần chị vào bệnh viện đều có dấu chân của anh. Năm 2023, thấy nhiều gia đình phải thuê trọ chờ khám bệnh, chị bàn với anh Ân mở mái ấm miễn phí cho bệnh nhi.
“Mỗi một đứa trẻ bị bệnh là cả gia đình phải đi theo chăm sóc, tiền ăn ở, đi lại, thuốc thang rất tốn kém. Do đó, tôi muốn mở mái ấm để các con có chỗ ở sạch, thoáng mà cha mẹ cũng đỡ vất vả hơn”, chị bộc bạch.
![]() ![]() |
| Anh Ân, chị Linh dọn dẹp khu vực để thực phẩm miễn phí trong mái ấm. |
Mái ấm mẹ Như đầu tiên chỉ có khoảng 21 phòng, nhưng có lúc chứa đến 35 hộ gia đình. Một thời gian sau, sợ các bé ở chung sẽ lây nhiễm chéo, chị lại bàn với anh thuê thêm một căn nữa và được anh đồng ý. Hai căn nhà hiện có khoảng 50 phòng dành cho các gia đình bệnh nhi.
Đến năm 2025, chị Linh thấy bệnh nhân người lớn cũng quá đông, liền nghĩ đến việc làm thêm một căn nhà cho người lớn. Vậy là hai vợ chồng lại gom góp tiền bạc, mở thêm mái ấm với sức chứa khoảng 25 người trưởng thành.
Mỗi người ở một ngày sẽ góp 50.000 đồng để chi trả điện nước, nhưng chị không thu trực tiếp mà mọi người chủ động bỏ vào thùng quyên góp.
Cả 3 căn mái ấm đều nằm gần Bệnh viện Ung bướu cơ sở 2 và nằm gần bếp ăn 0 đồng. Ngoài chỗ ở, bệnh nhân hoặc người nhà được tự do sử dụng khu bếp đã có sẵn thức ăn, gia vị và không phải tốn thêm chi phí.
|
| Những người mẹ nuôi con bệnh tranh thủ thời gian phụ giúp bếp ăn. |
Sau nhiều năm làm thiện nguyện, điều chị Linh mong mỏi nhất là mọi người đều được khỏe mạnh.
“Có những bạn nhỏ từng ở chỗ tôi bây giờ đã khỏe mạnh, lâu lâu mới phải đi khám một lần. Gặp lại các con tôi thấy rất vui. Tôi hiểu nỗi đau của sự mất mát nên không muốn ai phải trải qua nữa”, chị nói.
Không dừng lại hành trình của mình, chị Linh đang ấp ủ dự định mua một chiếc xe cấp cứu 0 đồng đưa bệnh nhân về quê. Hiện tại, những hoàn cảnh khó khăn, mất mát nhưng thiếu tiền về quê, chị vẫn thường hỗ trợ bằng cách thuê xe hoặc nhờ người khác hỗ trợ.
“Tôi không biết mình sẽ làm được đến bao lâu, nhưng khi nào còn đủ sức khỏe thì tôi vẫn cứ làm. Tôi chỉ mong mình đủ duyên để tiếp tục hỗ trợ bà con càng nhiều thứ hơn thì càng tốt”.
Dopamine tạo ra động lực và cảm giác hài lòng, Endorphin mang đến cảm giác thăng hoa, trong khi Cortisol lại "sản sinh" cảm giác căng thẳng, giúp bạn có tâm trạng phấn khích để phiêu lưu ra khỏi vùng an toàn… Nếu hiểu được cơ chế hoạt động của những hormone then chốt này, bạn có thể nâng cao chất lượng cuộc sống của mình, như tác giả David JP Phillips bật mí trong cuốn sách Cho đời nhẹ lên cao.







